Vãn Tình thấy mình như đang từng chút đắm chìm trong nụ hôn của anh. Không hỏi lý do anh hôn mình, càng không quan tâm ngày mai bọn họ sẽ ra sao, Vãn Tình nhắm mắt nghe theo tiếng con tim hé mở đôi môi đỏ mọng, để cho môi của anh không còn chướng ngại tiến vào khoang miệng cô.
"Ưm... Đừng..." Cô hé mở đôi mắt ngất ngây, cố gắng giãy dụa. Dù có tiếp tục say đắm bên nhau, lưu luyến nụ hôn và hơi thở của anh bao nhiêu đi nữa, cô cũng không dám buông thả cùng anh dây dưa, vì anh đã có vợ sắp cưới rồi... Nếu cô và anh còn níu kéo dây dưa như vậy, cô nào có khác gì kẻ thứ ba đáng chết kia.
"Đừng từ chối anh! Không được từ chối anh!" Giọng anh hơi khan khàn.
Có trời mới biết, nửa năm qua, nỗi nhớ cô khiến anh như phát điên lên. Có rất nhiều đêm anh nằm mơ thấy cô. Nhớ tới sự mềm mại muốn ngừng mà không được của cô khi ở dưới thân anh, nhớ đến cơ thể khít khao khiến người khác ngạt thở kia…
"Xin anh đấy..." Khi bàn tay anh từ từ di chuyển xuống phía dưới, Vãn Tình hít một hơi thật sâu mới run run bắt giữ bàn tay anh lại. Trên hàng mi đã bắt đầu rưng rưng ngấn nước. Cô thở dồn dập, ánh mắt cầu xin nhìn anh, "Đừng tiến thêm bước nữa... Nếu không, tôi thật sự không thể tha thứ cho chính mình......"
Lục Yến Tùng thở gấp, nhìn cô bằng đôi mắt nặng nề, hơi thở dồn dập nóng rực phả lên mặt của Vãn Tình. Anh nheo lại đôi mắt không giấu được nỗi đau đang cố kiềm nén. Cuối cùng thật sự không tiến thêm bước nữa mà chầm chậm buông cô ra.
Vãn Tình lập tức quay lưng vội vàng sửa lại chiếc váy lộn xộn của mình. Đợi đến lúc xoay người qua, tầm mắt Lục Yến Tùng vẫn chưa dời khỏi cô. Ánh mắt sáng rực như mang theo từng đốm lửa…
Tim Vãn Tình đập rộn lên, nghiêng mặt đi, tìm một đề tài để nói, "Không phải anh nói đói bụng sao? Ở nhà bếp có gì ăn không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


