Bàn tay cầm điện thoại của Vãn Tình cứng đờ trong giây lát. Làn gió đêm ồ ạt thổi tạt vào mặt lạnh buốt, lạnh đến mức khiến cô rùng mình một cái.
Anh có thời gian nhàn hạ đi nghỉ phép với bạn gái. Nếu vậy thì nụ hôn như mang tính chiếm đoạt hôm đó rốt cuộc là thế nào đây?
Chạm tay vào môi, dường như hơi thở của anh vẫn còn lưu lại trên đó, nhưng mà, cảm thấy thì xa tận chân mây….Rất xa... rất xa...
"Cô Cảnh, cô không sao chứ?" Trợ lý thấy sắc mặt cô không tốt, quan tâm hỏi.
Vãn Tình phục hồi lại tinh thần, cười nhẹ một tiếng, "Tôi không sao, cảm ơn anh đã có lòng đến đây một chuyến."
Lục Yến Tùng đã xóa số điện thoại của mình trong danh bạ cô. Anh có ý gì? Muốn chứng minh rằng, từ nay và mãi mãi sẽ không còn liên hệ với nhau sao?
Toàn thân lạnh buốt, từ lòng bàn chân xông thẳng lên tiến vào tận tim cô. Thế này... Cũng tốt!
Cất di động, ngẩng mặt đi vào trong nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)