"Thi tổng thực sự không để ý đến tình cảm trước kia sao? Dù gì cô Bạch cũng từng là mối tình đầu khó quên của anh mà." Các phóng viên tiếp tục truy hỏi tới cùng.
"Cô ta làm hại vợ chưa cưới của tôi, nếu đổi lại là anh, anh sẽ xử lý thế nào?" Thi Nam Sênh ném ngược trở lại.
Thiên Tình ngồi bên cạnh thấy lòng khẽ rung động. Như có kẹo ngọt đang tan chảy trong lòng.
Ba chữ ‘vợ chưa cưới’ kia khiến cô cảm thấy hạnh phúc trước nay chưa từng có...
"Vợ chưa cưới? Chẳng lẽ Thi tổng và cô Cảnh đang tính đến chuyện kết hôn?"
Một phóng viên hỏi tiếp: "Vậy, thưa cô Cảnh, Thi tổng đã cầu hôn cô chưa? Sao không thấy cô đeo nhẫn? Người của công ty cô có ý kiến gì về tình yêu của hai người không?"
Thiên Tình đang nhìn Thi Nam Sênh, nghe phóng viên hỏi câu đó liền mỉm cười: "Anh ấy vẫn chưa cầu hôn tôi. Người của công ty cũng sợ là đến hôm nay mới biết chuyện chúng tôi dự định kết hôn."
"Thế Thi tổng định khi nào sẽ cầu hôn cô ấy? Đã định sẵn cuộc sống sau này thế nào chưa?"
"Sẽ mau thôi. Có tin tốt nhất định sẽ báo cho các vị biết trước." Thi tổng kéo Thiên Tình ôm vào lòng.
"Cô Cảnh, cô tố cáo Thiên Thiên cũng tức là công khai đối đầu với công ty, vậy phía công ty có ý kiến gì không? Đồng tình hay phản đối?"
Thiên Tình cười yếu ớt: “Tôi vẫn chưa kịp thông báo với công ty.”
"Vấn đề này là chuyện riêng của Thiên Tình, tôi nghĩ nên để cô ấy tự nói với các bạn." Thi Nam Sênh nghiêng người, nhìn Thiên Tình khích lệ.
Phút chốc, muôn vàn ánh đèn flash bên dưới đều hướng lên người Thiên Tình.
Thiên Tình gật đầu, "Tôi đã quyết định sẽ rời khỏi công ty Wesley. Bởi vì....Tôi đã có thai." Lúc nói đến bốn chữ cuối, cô rạng rỡ nở nụ cười hạnh phúc. Được làm mẹ một lần nữa, điều đó khiến cô vui sướng đến không nói lên lời.
Nhưng lời nói đó lại chẳng khác nào như một quả bom.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)