Thiên Tình và Vãn Tĩnh cùng nhau bận rộn trong nhà bếp. Cảnh Kiến Quốc thì ngồi ngoài ghế sofa ở phòng khách xem ti vi, ung dung nhàn hạ ăn trái cây.
"Tối nay có khách đến nhà dùng cơm hả em?" Vãn Tình nhìn dáng vẻ ngọt ngào hạnh phúc của Thiên Tình hỏi. Tuy hỏi nhưng trong lòng cũng có thể đoán được mười mươi.
Thiên Tình vừa xắt ớt vừa cười nói, “Em mời anh ấy đến ăn cơm."
"Anh ấy?" Vãn Tình cười lên, "Thi tổng hả?"
Thiên Tình gật đầu, sau đó chuyển sang bóc tỏi. Sau khi bóc tỏi xong thì canh lúc ném vào nồi rau muống Vãn Tình đang xào.
"Ban ngày chị cũng có xem chương trình phỏng vấn của hai đứa, xem ra, lần này anh ta thật lòng với em." Vãn Tình thở dài nói.
Thiên Tình mỉm cười, mi mắt cong cong sáng ngời niềm hạnh phúc, “Em không nghĩ nhiều như vậy, tóm lại, bây giờ có thể ở cùng anh ấy thì em đã cảm thấy vui sướng lắm rồi."
"Sao có thể không vui được chứ? Một người vốn tưởng rằng sẽ không bao giờ có được, nhưng bây giờ lúc nào cũng kề cạnh bên em. Chuyện vui sướng nhất trên đời này, có lẽ cũng chỉ có như thế mà thôi." Vãn Tình vui vẻ tiếp lời. Thấy em gái hạnh phúc như thế, cô cũng thấy vui lây. Dù cho đường tình cảm của mình có vấp phải chông gai bôn ba như thế nào, ít nhất, người nhà chính là niềm hạnh phúc của cô.
"Không vội. Những chuyện này tốt nhất nên để tùy duyên thôi." Vãn Tình an ủi Thiên Tình. Vốn nghĩ thử hẹn hò yêu đương một lần, nhưng sau khi trải qua chuyện ngày hôm đó, Vãn Tình không còn lòng dạ nào để nghĩ đến phương diện này nữa. Các đồng nghiệp sau đó vẫn rất nhiệt tình mai mối, nhưng sau khi bị cô cự tuyệt nhiều lần, nên cũng không miễn cưỡng nữa.
.... .... ....
Thi Nam Sênh đúng giờ xuất hiện ở nhà họ Cảnh. Mấy tháng không đến, nhà họ Cảnh cũng không có gì thay đổi. Ngôi nhà vốn đã nhỏ, sau khi thân hình cao ráo của anh xuất hiện càng khiến nó trở nên chật hẹp hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)