Lục Yến Tùng lầm lì kéo theo cô đến lối thoát hiểm. Đá văng cánh cửa dày và nặng sau đó thô lỗ lôi kéo cô đi vào.
Nhưng điện thoại vừa lấy ra đã bị một cánh tay gạt phăng rơi xuống đất đánh tiếng ‘cộp’.
"Anh..." Trong đôi mắt đẹp như muốn phóng ra lửa.
Còn chưa kịp bộc phát đã bị Lục Yến Tùng bóp chặt cằm. Anh ta ra tay rất nặng, không hề có chút lưu tình, như muốn nghiền nát cô ra vậy.
Sắc mặt càng lạnh lùng như quỷ Satan trong đêm tối, khiến người ta không rét mà run, "Cảnh Vãn Tình, mới mấy ngày không gặp, cô cứng lông cứng cánh rồi phải không hả?"
Vãn Tình bị đau muốn gỡ tay anh ta ra. Nhưng với sức của cô thì làm sao có thể chống lại được? Gỡ mãi không thoát ra được, cô nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo, "Lục Yến Tùng, anh nghĩ rằng mình còn khả năng khống chế được tôi? Bây giờ cha tôi đã không còn đi đánh bạc nữa, mấy trò thủ đoạn kia của anh hãy giữ lại để dùng cho những người phụ nữ khác của anh đi!" Lời lẽ rất lạnh lùng.
Càng khiến cho cơn giận của Lục Yến Tùng bốc lên ngùn ngụt, "Cô cho rằng, trong cuộc chơi này, trước khi tôi còn chưa chơi chán cô, cô có tư cách gì mà nói kết thúc?" Lục Yến Tùng lạnh lùng hỏi. Người khởi màn cho cuộc chơi là anh, ngoài anh ra, không có bất kỳ người nào có tư cách làm gián đoạn. Đối với người luôn khống chế người khác như anh, sẽ không cho phép bất cứ ai làm điều đó với mình!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)