Đâu có giống nhau chứ...." Cô lí nhí nói.
"Sao không giống?" Thi Nam Sênh nhíu mày hỏi cô.
Thiên Tình bĩu bĩu môi. Trước kia là bất đắc dĩ, cô mới không thể không làm như vậy. Nhưng mà bây giờ..."Nói tóm lại không giống chính là không giống."
Thi Nam Sênh bá đạo nhìn cô, chuyên chế đưa ra kết luận, "Anh mặc kệ. Tóm lại thuốc không được mua! Cũng không được uống! Có con thì cứ để sinh ra." Nói xong anh xoay người đi vòng qua ngồi vào ghế lái.
Thiên Tình níu lại góc áo của anh, giọng như mũi kêu nói: "Nhưng em không muốn con mình sinh ra mà không có cha."
Không có cha? Bộ cô coi anh vô hình sao? Khóe môi Thi Nam Sênh giật giật, “Anh không phải là cha sao?”
"Anh..." Thiên Tình mờ mịt nhìn anh, lòng bỗng thấy chua xót. Quan hệ của họ bây giờ là gì, Thiên Tình cũng không dám nghĩ tới. Trong mối quan hệ của hai người, cô vĩnh viễn luôn là người bị động. Cô có thể nói lên yêu cầu mong muốn được ở bên anh sao? Hay có con rồi, cô sẽ có quyền đòi hỏi anh kết hôn với mình? Cô nghĩ... Nếu yêu cầu dưới điều kiện không có tình yêu như vậy thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)