Không vội cởi nút áo ngực cô ra, mà chỉ kéo dây áo phía bên phải xuống, để nó rơi hờ hững trên cánh tay mảnh khảnh của Thiên Tình.
Bầu ngực trắng muốt bên phải bật ra ngoài. Hình ảnh vô cùng mờ ám và hấp dẫn. Bàn tay anh lập tức bao phủ lên mà không vướng một trở ngại nào.
"Ưmh...." Nhiệt độ nóng bỏng đột nhiên phủ lên khiến cô há miệng thở dốc. Tay vội vàng quấn chặt hông anh.
Thi Nam Sênh rên rỉ ra tiếng, bất ngờ lật người cô lại để cô úp mặt vào cánh cửa.
"Anh.... Muốn làm gì...Ưm...." Cô không nói được hết câu.
Anh cúi đầu cắn mở nút áo ngực của cô. Hai quả đồi tròn trịa bị chèn ép lên cửa tạo ra đủ hình dạng mờ ám.
"Ưm...." Ngón tay anh mơn trớn lướt qua từng nơi nhạy cảm của cô, vạch ra hai cánh hoa trượt vào giữa bông hoa đã sớm ẩm ướt.
"Thiên Tình...." Anh đột nhiên gọi tên cô.
"Dạ?" Thiên Tình không còn suy nghĩ được gì. Chỉ biết khe khẽ đáp lại anh.
"Em nói.... Nếu như chuyện chúng ta đang làm này để Mộ Trầm Âm nhìn thấy cậu ta sẽ có phản ứng gì?"
Thiên Tình sững sờ lập tức lắc đầu, "Đừng..." Chuyện thế này sao có thể để cho người khác nhìn thấy?
Thi Nam Sênh bỗng chen một ngón tay vào, lập tức nghe thấy tiếng rên rỉ hỗn loạn của cô.
Anh hỏi khẽ: "Mười tháng qua, rốt cuộc em có nhớ anh không hả?"
"Em...." Cô cắn môi không dám nói. Dĩ nhiên là rất nhớ! Đầu óc lúc nào cũng luôn nhớ về anh! Cô thật không muốn mình nhớ anh nhiều đến vậy, thậm chí còn rất muốn mình hãy quên anh đi....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)