Anh bước từng bước đến gần cô. Đến lúc đi tới trước mặt cô thì anh đã cởi xong áo sơ mi vứt lên mặt đất. Màn nhục dục trước mắt khiến anh không thể nào tự kiểm soát được hành động của mình. Lúc này không có ngay lập tức quyết liệt đòi hỏi cô là đã vượt quá giới hạn nhẫn nại của anh rồi.
"A...." Lần nữa bị chạm đến nơi sâu nhất, Vãn Tình choáng váng gần như muốn ngất tại chỗ.
Nhưng làm sao Lục yến Tùng có thể bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy? Tay giữ chặt cằm cô, anh nheo mắt nói, "Xem ra, em và thứ này chơi rất vui vẻ...."
Cô nói không ra lời, chỉ có thể theo bản năng lắc đầu.
Lục Yến Tùng nâng nhẹ bờ mông trắng đang không ngừng run run của cô, một tay khác vuốt ve dọc theo sống lưng cô.
Trên dưới cùng nhau kích thích, càng làm cho ý thức ý thức của Vãn Tình tan rã.
Tay anh xuyên qua mái tóc đen rối tung của cô. Sau đó, kéo đầu cô thấp xuống ép cô nhìn vào mắt mình, “Ngoan, cầu xin tôi một tiếng.... Cầu xin tôi, hôm nay tôi sẽ bỏ qua cho em..."
Ý thức của Vãn Tình mặc dù hỗn loạn, nhưng trong lòng vẫn rất quật cường. Môi cô dính tơ bạc gợi cảm, nét mặt giống như vừa khổ sở, cũng vừa như vui thích.
Cô hừ ra tiếng, "Dù sao.... Cũng đã như vậy rồi, nếu tôi...không cầu xin anh...xem anh còn có thể nghĩ ra được cái gì để giày vò.... Ưm...."
Lời khiêu khích của Vãn Tình vừa dứt, cảm thấy vật thô cứng ở phía dưới bị rút ra đột ngột. Cơ thể được thả lỏng lỏng, cô thở mạnh một hơi. Có chút không hiểu nhìn anh, cho rằng lòng tốt của anh bỗng nhiên trỗi dậy, nên mới bỏ qua cho mình.
Nhưng cô đã lần nữa đoán sai về người đàn ông này....
Anh giương một tay lại đem vật to lớn thô cứng kia đẩy mạnh vào trong cơ thể cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)