“Để tôi suy nghĩ đã." Thiên Tình trả lời cho có lệ, “Tôi đi thay quần áo, anh chờ tôi một chút."
"Ừ." Thi Nam Sênh nhìn cô xoay người rời đi. Nhìn theo bóng lưng kia, rồi nhìn quanh ngôi nhà chật hẹp, lại nghĩ đến gia đình không hoàn chỉnh của cô, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thương yêu không nói lên lời.
Cô gái nhỏ này, rất trọng tình cảm, thương yêu chị. Cho nên, gánh nặng trên vai cô ấy có lẽ còn hơn cả mình tưởng tượng.
Chẳng trách, ngày trước còn vì Vãn Tình mà chấp nhận việc mang thai hộ.
***
Vãn Tình đón xe đi đến sòng bạc. Ngồi trên xe mà lòng thấp thỏm không yên. Cô không dám chắc có thể khuyên người cha mê đánh bạc đến đỏ mắt kia của mình về được không. Đối mặt với một gia đình chẳng ra dáng là gia đình gì này, cả cô và Thiên Tình đều rất mệt mỏi. Cô cũng không hiểu được rốt cuộc Lục Yến Tùng có mục đích gì nữa.
Qua tay cha để có được cô, còn liên tục cung cấp tiền cho cha để ông ấy cả ngày đắm mình trong sòng bạc.
Chuyện này có lợi ích gì cho anh ta chứ? Có phải vì anh ta quá thừa tiền nên mới dùng nó để chơi đùa những người nghèo khó như cô?
Nghĩ đến Lục Yến Tùng, trong lòng Vãn Tình lại nảy sinh oán hận.
Cô phiền não che mặt lại, chỉ hy vọng tối nay đừng gặp anh ta ở sòng bạc. Người đàn ông đó thật giống ác quỷ....
Mấy tháng trước còn là nơi cơn ác mộng của cô bắt đầu.
Sau khi tìm kiếm vòng quanh một hồi, cuối cùng Vãn Tình cùng tìm được Cảnh Kiến Quốc đang ngồi trên bàn mải mê đánh bạc.
Ông đã ngồi ở đó suốt hai ngày nay, chơi đến hai mắt cũng đỏ ngầu. Dĩ nhiên lúc này ông lại đang thua rồi, giận dữ mắng một câu rồi ném bài xuống bàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)