Đột nhiên, anh có ý muốn trêu chọc cô.
Giọng nói hơi khàn khàn của anh khiến trái tim Thiên Tình lỗi nhịp. Cô không trả lời, chỉ chớp chớp hàng mi.
"Hả?" Thiên Tình không ngốc, ánh mắt của anh cùng dáng vẻ mờ ám kia, cô dĩ nhiên sẽ không ngốc mà cho rằng yêu cầu của anh chỉ đơn giản có vậy.
Quả nhiên....
Không đợi Thiên Tình phản ứng tiếp, anh duỗi ngón tay ra điểm điểm lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô.
"Dùng cái này."
Hơi ấm trên đầu ngón tay truyền sang môi Thiên Tình, cùng với lời nói và ánh mắt đầy vẻ khiêu khích khiến Thiên Tình như có dòng điện truyền sang môi, chạy thẳng vào tim cô.
"Cái này... Không được!" Cô cắn môi, dáng vẻ kiên quyết không chịu làm, "Đổi yêu cầu khác đi." Cô khẩn cầu. Bây giờ muốn cô chủ động hôn anh, hơn nữa, còn truyền rượu sang miệng anh, cô thật sự không làm được....
"Cũng được, vậy thì đổi." Thi Nam Sênh liếc nhìn cô, lời nói nhẹ như gió thoảng, "Bộ váy em đang mặc là của tôi mua, đúng không? Vậy bây giờ em cởi ra đi. Giờ trả luôn đi khỏi phải đợi tới hôm khác chi mắc công."
Thiên Tình há mồm muốn nói gì đó.
Anh nhìn cô nói tiếp, "Đúng rồi, bộ váy bị ướt của em tôi đã đưa nhân viên khách sạn mang đi giặt rồi."
Thiên Tình sững sốt mấp máy môi.
Thi Nam Sênh như biết được cô muốn nói gì đó, lại một lần nữa cắt ngang lời cô, "Phòng là của tôi, áo ngủ, khăn tắm, ga giường cũng đều là của tôi!"
"Anh... Anh ức hiếp người quá rồi đó!" Thiên Tình trừng mắt nhìn anh.
Anh cười tươi như hoa, "Là tự em nói muốn báo đáp tôi mà. Bây giờ em có thể cởi đồ ra, rồi rời khỏi đây, sau đó thuê phòng khác để thay áo ngủ. Hoặc là..." Anh dừng lại một chút, đầu ngón tay điểm điểm lên miệgn ly rượu cô đang cầm: "Ngoan ngoãn nghe lời tôi."
Thiên Tình biết anh đang cố tình trêu mình. Chẳng lẽ cô không đồng ý anh thật sự vẫn muốn bắt cô cởi váy đi ra ngoài ra sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)