Kể từ khi Mộ Trầm Âm đến Hàn Quốc, Thiên Tình chợt nhận ra, cuộc sống của cô không còn khô khan như trước nữa.
Tất cả mọi người đều cho rằng anh là bạn trai của cô.
Mới đầu, Thiên Tình còn cố gắng giải thích.
Nhưng....Cô nhận thấy dù cho mình có giải thích thế nào cũng vô dụng. Trong mắt mọi người cô, có lẽ cô chỉ đang chơi trò mèo giấu đầu hở đuôi mà thôi.
Vì vậy, về sau cô cũng không thèm giải thích nữa.
Mỗi lúc mọi người nói tới chuyện này, cô không tỏ thái độ gì, coi như không nghe không thấy, cứ mặc cho mọi người muốn nói sao thì nói.
Bởi vì cô hiểu rõ lòng mình hơn ai hết....
Xuân qua Hạ đến, rồi sang tới mùa Đông, trong lòng cô vẫn thủy chung ôm ấp duy nhất hình bóng của một người....
Cô vốn tưởng rằng, thời gian trôi qua đã khá lâu, có lẽ cô đã dần quên đi được người đó.
Đến Hàn Quốc mười tháng nay...ngôn ngữ cơ bản của tiếng Hàn cô đã nói khá thành thạo, cũng được diễn hai bộ phim Hàn, đĩa thu cũng đang chuẩn bị khởi quay....nhưng hình bóng của ai kia vẫn luôn ngự trị vững chắc trong trái tim cô.
Dù chẳng ai nhắc đến, thế nhưng...vào mỗi đêm giật mình tỉnh giấc mộng, cô luôn hiểu rõ một điều, nỗi nhớ nhung không thể nói thành lời, cùng những đêm trằn trọc không sao chợp mắt được, là bởi do sự tồn tại của người đó.
***
Trong nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)