Thiên Tình chỉ đi tới cẩn thận nhận lại cơm rong biển. Sau khi gói kỹ rồi cất vào tủ lạnh xong, cô cười nói, "Không sao, thế này thì buổi trưa vẫn có thể dùng lại."
"Nhưng sẽ không còn ngon nữa!" Liên Khánh nói.
"Dù sao cũng tốt hơn lãng phí."
Thì Hương Cầm nhíu mày lại, "Cảnh Thiên Tình, cô còn muốn giả bộ tiết kiệm trước mặt chúng tôi sao? Có ai mà không biết cô quen với Thi tổng, chẳng lẽ, anh ta ngay cả cơm cũng không cho cô ăn? Cô làm như vậy chẳng phải quá kiểu cách sao."
"Hương Cầm!" Triển Nhan cùng Liên Khánh đều kéo tay áo Thì Hương Cầm.
“Tôi chỉ nói sự thật. Ghét nhất loại người hay giả bộ như vậy!" Thì Hương Cầm hất tay các cô ra.
Thiên Tình đang định thay đồ đi học, nghe được lời nói của Thì Hương Cầm, động tác của cô liền khựng lại. Sau đó xoay người lại, đôi con ngươi trong suốt nhìn thẳng vào Thì Hương Cầm, "Lẽ nào cô chưa bao giờ xem tin tức giải trí sao? Tôi nghĩ, bất kể là báo chí hay trên ti vi, đều viết rất rõ ràng....tôi và....Thi tiên sinh đã không còn bất kỳ quan hệ gì nữa." Thật lòng mà nói, lúc nói ra những lời này, trái tim của Thiên Tình vẫn còn thấy đau nhói, “Tôi không muốn giải thích nhiều với cô, vì đây là chuyện riêng của tôi, cũng chẳng có quan hệ gì với cô. Nhưng tôi không muốn bởi vì có quan hệ với Thi tiên sinh mà tất cả những cố gắng của tôi sau này đều bị phủi sạch. Cô cho rằng tôi đang giả bộ tiết kiệm, đó là bởi vì cô không biết lo kiếm miếng ăn từng bữa khó khăn thế nào; cô cũng không biết một người nghèo muốn sống được rất khó khăn. Cô càng không biết được, trước đây, ăn no mặc ấm đối với tôi mà nói, là thứ rất xa xỉ! Tôi chỉ quý trọng thành quả lao động của chính mình, tôi không có làm gì sai cả!"
"Còn nữa, tôi sẽ nỗ lực hết mình, để không lãng phí chuyến đi Hàn Quốc lần này. Bất kể tương lai có ra sao, bản thân tôi vẫn có thể bảo đảm, những cố gắng của tôi, sẽ không ít hơn bất kỳ người nào!" Sự kiên trì cùng lời nói mạnh mẽ của cô đã làm cho ba cô gái đều sửng sốt.
Liên Khánh và Triển Nhan áy náy cúi đầu, "Thiên Tình, xin lỗi, tôi không ngờ gia cảnh của cô...." Khó khăn như vậy....
"Không, các cô không cần nói xin lỗi, cũng không cần thương hại tôi." Thiên Tình cười lắc đầu, "Gia cảnh khó khăn không phải thiếu sót của tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)