Vừa nhìn thấy số hiện trên màn hình là của Mộ Thiệu Đàm, sắc mặt anh càng u ám đáng sợ, "Tốt nhất là cậu có chuyện quan trọng gì cần nói với tôi đấy!" Anh nghiến răng nói.
"Thiên Tình sắp đi rồi!" Lời của Mộ Thiệu Đàm từ đầu kia vong đến, khiến bộ não Thi Nam Sênh ngừng hoạt động trong chốc lát.
Cậu ta nói gì?
"Sao không có phản ứng? Tôi nói, Thiên Tình.... Cảnh Thiên Tình, sắp đi rồi!" Mộ Thiệu Đàm tưởng Thi Nam Sênh không nghe rõ, nên nói lại chậm rãi từng chữ nói rõ nguyên câu.
Lúc này Thi Nam Sênh mới tỉnh hồn. Lập tức ngồi bật dậy, "Có ý gì? Cô ấy phải đi? Đi đâu chứ?"
"Xem ra, cậu quả nhiên không biết gì." Mộ Thiệu Đàm hất hất tóc. Sau khi tung ra một tin tức nóng hổi, anh chàng đã không còn vẻ sốt ruột lo lắng nữa mà ngược lại thì cứ tình tang nhởn nhơ.
“Tôi hỏi cậu, lời cậu mới vừa nói là có ý gì?" Thi Nam Sênh không thể nào bình tĩnh được nữa. Trong lòng mơ hồ dâng lên một dự cảm xấu.
"Đi Hàn Quốc?" Thi Nam Sênh đứng phắt dậy.
Đáng chết! Người phụ nữ này, đi mà không hề hé lời với mình một tiếng!
"Sân bay nào? Mấy giờ bay?" Thi Nam Sênh tùy tiện lấy đại quần áo qua loa mặc lên người miệng vẫn không quên hỏi Mộ Thiệu Đàm.
Người phụ nữ kia....Lại còn dám âm thầm lặng lẽ rời đi!
"Cái này em trai tôi không nói với tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)