Mộ Trầm Âm thấy được sự cô đơn nơi đáy mắt Thiên Tình.
Anh rất muốn che chở cho cô, nhưng dường như rất khó. Anh vươn tay qua, thân mật ôm bả vai gầy gò của Thiên Tình. Cười với Bạch Thiên Thiên, "Cũng không có nói chuyện gì, chỉ thuận miệng chào hỏi mà thôi. Hai người đã có hẹn vậy em và Thiên Tình không quấy rầy nữa. Bọn em đi trước. Tạm biệt!"
Anh ôm vai Thiên Tình, không quên quay đầu lại cười rực rỡ, vẫy vẫy tay chào hai người.
.... .... ....
Thiên Tình chỉ ngơ ngác mặc anh lôi kéo rời đi.
Ánh nắng chiều chiếu vào bên trong qua tấm rèm thủy tinh. Chiếu sáng đúng vào chỗ của hai người, họ đứng ở nơi đó nói chuyện, bóng dáng chồng lên nhau, thân mật không hề có khoảng cách.
"Anh ấy dường như hiểu lầm quan hệ của chúng ta, nếu em muốn quay lại giải thích rõ ràng, anh sẽ đi với em." Mộ Trầm Âm chân thành nhìn cô.
Thiên Tình lắc đầu, cười khổ, “Bây giờ mà em đi giải thích, anh ấy không xem em bị bệnh thần kinh mới là lạ." Thiên Tình ngượng ngùng cười, "Hơn nữa, anh xem, bây giờ bọn họ đang ở cùng nhau....Trông họ rất xứng đôi ha! Sao em có thể vô duyên như vậy được chứ?" Nói xong lời cuối cùng, hốc mắt cô đỏ lên, nước mắt cũng tràn khỏi mi.
Mộ Trầm Âm thấy lòng quặn đau. Muốn an ủi cô, nhưng môi mấp máy mãi mà chẳng thốt nên lời.
Anh cầm chìa khóa mở máy xe, lái tới dừng ở trước mặt cô, "Lên đi, anh đưa em đi hóng gió."
Cô khóc nhìn anh, "Không ăn cơm nữa sao?" Ở trước mặt anh, cô không cần e ngại rơi nước mắt. Không cần lo lắng, cũng không cần che giấu cái gì.
"Làm gì còn hứng thú để ăn cơm? Lên đi." Anh vỗ vỗ chỗ ngồi phía sau xe.
Cô hít hít mũi, nhấc chân ngồi lên xe, "Tối về em sẽ làm cho anh ăn nhé."
"Thật sao?" Anh cười thật tươi hỏi, giống như nhận được phúc lợi gì rất tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)