"Ừ, có chút việc ——" cô vừa trả lời, vừa mở word đánh ba chữ ‘ thư từ chức ’!
"Chuyện gì, công việc không như ý?"
"Chỉ là lý do cá nhân ——"
"Như vậy, nếu như riêng tư, tôi không hỏi nữa!" Hoắc Doãn Văn đánh vài chữ!
Nhan Như Y mới vừa nhận công việc phiên dịch không lâu, còn chưa làm gì nên chưa kịp coi qua các mẫu đơn viết thư từ chức. Nhớ lại trước kia, cô từng học qua các mẫu thư từ chức, nhưng lâu quá không dùng, nên bây giờ đã quên hết.
"Un¬cle, ông có thể gửi cách hướng dẫn tôi cách viết thư từ chức hay không, tôi không biết viết!" Cô cầu cứu!
Bên này, Hoắc Doãn Văn nhăn mặt đến rất khó coi, nhìn đến câu cầu cứu này, mặt lại càng đen lại. "Tôi chưa bao giờ phải viết thư từ chức!"
"Vậy cấp dưới của ông thì sao? Cấp trên của ông không từng viết thư xin từ chức sao? Nhất định sẽ có hàng mẫu ?" Cô chưa từng hỏi qua công việc của Un¬cle “thúc thúc”, cô chỉ loáng thoáng cảm thấy ông phải là một quản lý cao cấp ở một công ty nào đó!
"Bọn họ bình thường sẽ không chủ động nghỉ việc, cho dù có đánh đơn từ chức, đưa cho ta cũng là tờ giấy, chứ không gửi qua email! Cho nên, tôi không có cách nào gửi cho cô!"
"Vậy coi như xong, tôi đành đi lên mạng, lục tìm một chút, chắc chắn cũng bới ra một mẫu thư xin từ chức!" Câu tiếng anh, kèm theo biểu tượng ‘mặt cười mờ ám’!
Hoắc Doãn Văn bên này rất không vui vẻ dựa vào lưng ghế, đáng chết, anh đương nhiên không thể để cho cô nghỉ việc!
Thứ nhất, năng lực của cô rất tốt, hỗ trợ anh rất nhiều việc!
Thứ hai, anh có chút không thể tiếp nhận. . . . . . Cô không có ở đây bên cạnh anh hàng ngày!
Bàn tay để trên bàn, từ từ nắm chặt lại, rối rắm như chính tâm trạng của anh!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)