Yêu cầu của Nhan Như Y đổi lại là cái hừ mũi khinh thường của thư kí. “Bây giờ công việc của tôi đang gấp, không có thời gian đi làm việc này!”
“Cậu đi hay không đi_” Nhan Như Y tức giận, chỉ vào lỗ mũi đối phương chất vấn.
“Không đi!” Đối phương trả lời cũng rất kiên quyết!
Nhan Như Y một tay đoạt lấy tài liệu của đối phương, tiện tay liền ném lên mặt đất.
“Tôi để cho cậu khô cho tôi một lời xin lỗi_” Lúc tài liệu rơi xuống đất, phát một tiếng ‘bụp’, những tờ giấy trắng bay ra ngoài, lộn xộn rơi xuống đất!
“A_”
Nếu không cũng không nổi giận, nhất định phải làm cho người khác sợ hãi. Nếu không, nhất định bọn họ sẽ cho rằng cô là một quả hồng mềm, tùy ý bắt nạt.
Thật ra thì cô vốn không muốn nổi giận, nhưng vừa mới nghĩ tới Hoắc Doãn Văn không phân biệt trắng đen, cô không cách nào chịu đựng được! Cho nên, hô nay cô nhất định phải hiểu rõ ràng mọi chuyện!
“Nếu như trong công việc tôi không phối hợp tốt, cậu có thể góp ý với tôi, thậm chí là trách mắng, nhưng cậu không thể hãm hại tôi như vậy, khiến tôi bị tổng giám đốc phê bình!” Cô nói với thư kí này, đồng thời cũng là nói với các đồng nghiệp khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



