“Đừng nhìn xuống, đi theo anh!” Hoắc Doãn Văn từ trên đỉnh đầu của cô nói, sau đó lôi kéo cô ra khỏi thang máy.
Trên tầng hai mươi tám, gió thật lớn, cũng thật lạnh, một luồng gió thổi qua, thổi bay tóc của cô và vạt áo dưới. Như Y cảm thấy vô cùng lạnh, lạnh đến toàn thân cũng run rẩy. Hơn nữa chân còn như nhũn ra, như đúc bằng chì, không bước nổi.
“Đừng sợ, anh sẽ không để cho em ngã!” Hoắc Doãn Văn khích lệ, dùng sức nắm lấy tay cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

