Rời ngõ Hoa Hoè, Song Diệu Trúc vẫn còn lăn tăn trong bụng.
Chẳng lẽ bây giờ lại thịnh hành đồ vàng mã làm thủ công sao? Ngay cả ông chủ cửa hàng bên cạnh cũng muốn mua kim nguyên bảo giấy của cô!
“Khoan đã, anh ta thật lòng mua về cúng tổ hay định bày làm đạo cụ trong phòng chơi đào thoát kinh dị của mình đây?” cô lẩm bẩm.
Nhưng nghĩ kỹ thì thế nào cũng như nhau. Lũ nguyên bảo không vào phẩm ấy vốn chỉ là “phụ phẩm” lúc cô luyện tay nghề.
Ăn tối ở quán ăn mẹ Trần xong, Song Diệu Trúc vào căn phòng cất hồ sơ để xem xét từng xấp. Tới mười một giờ, khi tiệm quỷ mở cửa thì cô mới leo lên giường nằm.
Bốn giờ sau.
[tài khoản Phát Tài báo có 657 682 tệ]
Nhận tiền xong, cô mở ứng dụng mua sắm, chốt luôn các món đã bỏ vào giỏ ban ngày - đó là những hàng đặt mua hộ giá trị lớn vừa nhận cọc. Đặt sớm thì về sớm. Mua xong, cô cho mèo con ăn rồi lăn ra ngủ.
Sáng dậy, cô chuyển bớt hồ sơ từ nhà sang tiệm quỷ, nhét đầy kín cả không gian tiệm. Xong xuôi, cô đi về tiệm giấy An Thọ.
Dù bảng gỗ đặt làm phải hơn tháng nữa mới treo, tấm biển cũ kỹ vẫn còn đó nhưng bên trong thì đã đâu vào đấy. Từ hôm nay, cô quyết định chính thức mở cửa.
Mở hàng không báo ai, chẳng truyền thông rình rang cũng không cúng kiếng. Chỉ đơn giản là dắt ba nhóc mèo đến ngồi coi tiệm từ sớm. Trưa gọi đồ ăn mang tới. Chạng vạng, cô mới kéo cửa rời đi.
Ngày đầu mở cửa, đến một chai nước cô cũng không bán được. Nhưng nhân lúc canh tiệm, cô soạn xong danh mục hàng theo các phiếu ý định đặt mua đêm qua, lập bảng giá đặt mua hộ in thành tài liệu; đồng thời rà soát lại đống hồ sơ.
Nhìn thì như phủ trời trùm đất, thực ra quá nửa không đạt chuẩn cô đề ra: [thời gian tử vong không quá mười năm] và [hiểu đủ tốt về hàng hoá mới của dương gian]. Công nghệ dương gian thay đổi nhanh như chớp - người sống lớn tuổi còn theo không kịp thì nói gì người đã chết. Vì vậy, chỉ những hồn chết chưa lâu và lúc mất còn trẻ mới cơ bản đáp ứng.
Một là Hứa Tĩnh Tư - mất ba năm trước, khi mới mười tám, nhảy lầu tự vẫn. Cả đời chỉ có lỗi ấy, đã xuống địa ngục chịu phạt, xoá sạch quả báo. Không làm điều ác nào khác, thỉnh thoảng còn giúp đỡ cụ bà qua đường, thiện công không tệ. Cha mẹ vì chuyện của cô trách móc nhau, rồi ly hôn, tái hôn, dần có cuộc sống mới, có con mới và cũng không muốn nhớ người con gái khiến họ ray rứt nữa. Thế nên đồ cúng dương gian gửi cho Hứa Tĩnh Tư mỗi năm chẳng có bao, cô chủ yếu sống nhờ khoản minh thọ ban đầu lúc xét công quá.
Dù từng chịu phạt vì tự tử, Hứa Tĩnh Tư vẫn không còn mong chờ “sống”. Nghĩ tới hình phạt địa ngục là sợ, để khỏi lần nữa đi vào đường cùng, cô thấy “cứ chết mà ở yên vậy” cũng tốt. Phụng Đô kỷ luật nghiêm, quỷ không dám quậy. Cô không giỏi xử trí các mối quan hệ thân cận, không muốn gánh kỳ vọng của ai. Triều linh khí, phồn hoa dương gian - với cô không bằng cảm giác an toàn mà Phụng Đô mang lại. Ở mục [Lý do xin việc], cô viết: muốn kiếm tiền để mãi mãi ở Phụng Đô. Dẫu chi tiêu dè sẻn nhưng minh thọ rồi cũng cạn.
Song Diệu Trúc chấm cô chính vì điểm “chưa muốn đầu thai” - có thể yên tâm bồi dưỡng. Dù không có kinh nghiệm bán hàng, tiệm quỷ lúc này không cần miệng lưỡi tám mặt; việc cũng đơn giản. Cô mất mới ba năm, khi mất là học sinh cấp ba nên hiểu biết về hàng hoá phổ biến dương gian khá ổn - chắc bắt nhịp nhanh.
Người còn lại là Mao Cẩm Hà - mất mười năm, vừa khít ngưỡng tối thiểu. Lúc mất đã sáu mươi tám. Khi sống từng làm nhân viên hợp tác xã, bán hàng bách hoá về sau tự mở tiệm quần áo - một nữ cường nhân điển hình, lanh lẹ, quyết đoán. Chỉ khổ nỗi đặt nặng sự nghiệp, gia đình hôn nhân lận đận; ly hôn xong, chồng dắt con trai ra nước ngoài, bà gần như cô độc đến cuối đời, cúng viếng chẳng bao.
Trước khi mất, bà đem tiền làm từ thiện, thiện công không nhỏ. Vào Phụng Đô, bà nối “nghề cũ dương gian”, lấy khoản minh thọ đầu tư mua cửa tiệm, buôn bán ở âm gian. Đi theo lối “mua rẻ dương gian - bán cao âm gian”, nhưng vì không hiểu Phụng Đô, nơi đây đồ một tay làm ra mới quý; ai nấy đều dựa tay nghề để mở cửa kiếm ăn, đa phần vốn từng làm nghề liên quan tang lễ khi còn sống. Mao Cẩm Hà không có bản lĩnh phù hợp âm gian, nên lỗ là điều dễ hiểu. Bây giờ bà sống nhờ tuế cung, xin việc để kiếm dư dả. Nghe tin linh khí sắp phục hồi, bà muốn tích minh tệ để… đầu thai.
Ưu điểm: kinh nghiệm bán hàng dày, sau cú vấp thì rất hiểu Phụng Đô. Khuyết: lúc chết đã già, lại đã mười năm, nên về thời cuộc dương gian bây giờ có thể hụt hơi. Nhưng… bà vốn là người rất bắt nhịp thời thượng, chịu nhận cái mới; chết rồi cũng không tụt hậu. Sau khi làm ăn thua lỗ, ngày thường thắt lưng buộc bụng, để giết thời gian, bà hay dùng một ít minh tệ đi nghe quỷ khác kể chuyện khi còn sống của họ. Điểm này, Song Diệu Trúc thấy có thể chấp nhận - ít ra bà chịu học.
Cân nhắc xong, cô quyết định giữ hai bộ hồ sơ ấy lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)