Mẹ Trần đập đùi đánh “đét”: “Ôi dào! Biết thế đã nhờ con mua giấy vàng rồi! Trong thị trấn giờ chẳng còn ai bán thứ này nữa, quán ăn dạo này lại đông khách, dì cũng chẳng có thời gian tự làm!”
“Mẹ ơi, Tết thanh minh lần tới mình lại tìm Diệu Trúc mua là được mà! Loại mình mua cũng đâu có tệ - trông cũng hoành tráng phết! Cúng bái tổ tiên là ở cái lòng thành, lòng thành đến là ổn.” Trần Song Hoà nói. Dù sao cô ấy là lớp kế thừa của chủ nghĩa xã hội khoa học, đâu dễ tin mấy chuyện “mê tín phong kiến”.
“Nhắc tới là mẹ lại tức. Bảo con lên mạng tìm giấy vàng thủ công có đục lỗ đàng hoàng, thế mà con mang về cả xấp thứ gì thế này! Mẹ cứ nghi cái dạo hay mơ thấy nhà bị nước ngập là do tiền giấy mua không ra gì, ba con không vui. Hồi ông ấy còn sống, lễ bái tổ tiên đều cất công tìm thợ giỏi mà mua.” Mẹ Trần lại càm ràm.
“Trên mạng đâu phải cái gì cũng có!” Trần Song Hoà bó tay: “Con tìm rồi mà không thấy!”
Song Diệu Trúc ghé lại nhìn một cái - ôi chao, toàn là minh tệ in màu loè loẹt. Bảo sao lần trước chú Trần ăn mặc xám xịt chẳng có chút nào “đu” theo mốt âm gian; e là… túng thiếu thật. Cô thoáng thấy xót thay cho chú. Tiếc là giấy tiền chỉ bán chứ không tiện biếu; số nguyên bảo này cô để đốt trước mộ thân nhân, không chia ra nhiều được. Nhưng đã đi cùng mẹ con nhà họ Trần, cô cũng có thể đốt chút ít trước phần mộ chú Trần.
Thứ mẹ con họ Trần mang đến chính là dải treo dập máy của thị trấn. Song Diệu Trúc không nói thêm; dù là máy dập hay hoa tươi cũng chẳng thể nào đoạt giải ở Hoa hội Thanh Minh tại Phụng Đô. Đã vậy, dải treo cũng chỉ còn công dụng trang trí khoe sắc - thứ nào chẳng như nhau.
Hội hoa tổ chức bao năm, đám linh hồn cũng chẳng còn trông chờ mỗi dải treo do người sống gửi nữa. Nhiều quỷ tự gom minh thọ đi mua dải treo để dự hội - như lão quỷ mặc quan bào tối qua. Ở Phụng Đô, chỉ An Thọ Đường là còn đủ mạch truyền thừa cả linh chỉ trác lẫn âm chỉ trác; nhưng tiệm quỷ bán âm chỉ trác thì không ít. Bao triều đại nối nhau, thợ thủ công ngành tang lễ nhiều vô kể - khi sống khéo tay, lúc chết vẫn dựa nghề mà ăn, làm ra âm chỉ trác. Chỉ có điều, đã sang âm gian rồi thì không thể “học mới” mà đạt tới hàng vào phẩm.
Vào trong nghĩa trang, men theo triền núi, nhiều mộ phần đã cắm dải treo Thanh Minh hoặc đặt hoa tươi. Song Diệu Trúc đảo mắt - chưa thấy được món nào “vào phẩm”. Có lẽ vì đang ban ngày nên cô cũng không thấy bóng quỷ; chỉ có mấy luồng âm khí - thứ thường thấy ở âm gian, hiếm khi thấy ở dương gian - đậm đặc quanh bia mộ. Nhìn kỹ, những bóng mờ thoắt ẩn thoắt hiện kia không phải linh hồn thì là gì? Có lẽ dương khí ban ngày nặng, làm hại hồn thể, thành ra không tiện lộ diện.
Cô cùng mẹ Trần và Trần Song Hoà đến mộ chú Trần trước. Dù nghĩa trang Vĩnh An chỉ chôn tro cốt sau hoả táng nhưng vẫn giữ lệ cũ: trước mỗi mộ đều có chỗ đốt tiền giấy; sau bia chừa một khoảnh nhỏ để cắm dải treo Thanh Minh.
“Dì Trần, để con giúp.” Song Diệu Trúc nói. Nhân lúc cắm dải treo, cô vòng ra sau bia. Theo chỉ dẫn của linh hồn chú Trần, cô tìm thấy vết sứt sau phiến đá đậy hũ tro, bèn giả vờ mới nhìn thấy mà gọi: “Dì Trần, dì ra đây coi cái này!”
Mẹ Trần bước đến, cúi xuống: “Sao ở đây vỡ một chỗ vậy?”
“Dạo này mưa nhiều, dì nên nhờ người kiểm tra. Nếu tro cốt bị thấm nước, chú cũng khó yên.” Song Diệu Trúc nói.
Mẹ Trần đứng dậy đi tìm quản lý nghĩa trang - phiến đá đậy đã khóa chặt, không có đồ nghề thì mở không được. “Mẹ để con đi với mẹ! Diệu Trúc, nhờ cậu trông đồ giúp tớ nhé!” Trần Song Hoà cũng chạy theo.
Song Diệu Trúc thở phào. Lần kiểm tra này xong, âm trạch của chú Trần sẽ không còn bị nước mưa tràn vào nữa.
“Nhờ con mà chú mới yên thân ngủ được!” Chú Trần ẩn trong bia, hướng cô cảm ơn.
“Con chỉ tiện tay thôi.” Song Diệu Trúc tò mò hỏi: “Chú Trần, ban ngày các chú không ra ngoài được ạ?” Cô hứng thú với chuyện này.
“Ban ngày dương khí nặng lắm, ra ngoài chốc lát là hồn phi phách tán. Dù ban đêm, cũng chỉ có cô hồn dã quỷ - những kẻ không có âm trạch, không hộ tịch, chưa nhập âm thế - mới lang thang được. Nhưng cô hồn không chỗ che chắn, thường tan rất nhanh. Còn bọn ta đã an táng, vào địa phủ, có âm trạch thì chẳng những ban ngày mà ngay cả ban đêm cũng không được tự tiện đi lại. Âm trạch vừa là bảo hộ ở dương gian, cũng là ràng buộc: nhiều nhất chỉ quanh quẩn gần mộ mình, đi xa không nổi. Chỉ đến ngày rằm tháng bảy, quỷ môn quan mở thì mới có thể về dương gian thăm nhà.
“Nếu âm trạch hỏng, bị ngập nước, sức ràng buộc giảm mới lần theo kẽ hở mà về, tính thử báo mộng xem sao - nào ngờ quỷ lực yếu, báo mộng cũng chẳng nên. Con chắc là mở thiên nhãn rồi chứ gì? Nhà các con làm nghề này, nghe nói tổ tiên từng có người ‘thấy chuyện âm’, hoá ra là thật. Nếu không có con, ta sợ âm trạch nát mất. Dù ta đã có hộ tịch ở Phụng Đô, nếu như âm trạch hỏng cũng không thành cô hồn nhưng không còn âm trạch thì từ đó chẳng nhận được cúng tế dương gian nữa - khó sống lắm!”
Nói đến đây, chú Trần liếc số hương nến và tiền giấy vợ con mang tới - hương thì mùi hôi, tiền giấy lại là loại in dở tệ: “Con gái, có thể phiền con một việc nữa không? Bảo mẹ con và Song Hoà lần sau đừng mua hương tiền này nữa! Đồ nhà con làm ấy - tốt lắm - bảo họ đến chỗ con mà mua!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)