Hôm nay, An Hân cho phép mình tan làm sớm. Đồng Kiệt lẻn lên xe An Hân, nói xe của mình bị Tiểu Mộc lấy đi mất, nhờ An Hân cho đi nhờ một đoạn. Đồng Kiệt bỗng nhiên nói với cô: "Này, An tiểu Hân, cậu có cần phải thế không? Chỉ vì muốn tránh mặt một người theo đuổi mà ngày nào cũng hành hạ bản thân mệt mỏi thế?"
An Hân ậm ờ: "Có sao? Thật sự là vẫn còn khá nhiều việc phải làm mà!" Đồng Kiệt vạch trần: "Việc gì cậu cũng làm hết, vậy còn cần bọn tôi làm gì nữa! Thôi đi, bình thường ra vẻ thông minh lắm mà, hễ gặp chuyện tình cảm là biến thành ngốc, nói cậu ngốc tôi còn thấy mình đang sỉ nhục người ngốc."
An Hân chán nản dừng xe bên đường: "Haiz, tôi thấy mình thật khó khăn, thật rối bời." Đồng Kiệt xoa xoa cái bụng đang réo ầm ĩ, nói với vẻ bực bội: "Chị gái, chúng ta có thể vừa ăn vừa nói chuyện được không?"
An Hân tìm đại một quán ăn ven đường, rồi cùng Đồng Kiệt bước vào. Cô vẫn giữ vẻ mặt ủ rũ: "Tôi nghĩ tôi bị thiếu hụt bẩm sinh khả năng ứng phó với chuyện tình cảm, nói đơn giản là tôi không biết cách yêu đương. Đồng Kiệt, cậu nói tôi phải làm sao bây giờ?"
Đồng Kiệt thở dài: "Lằng nhằng cái gì. Nói cho cậu biết nhé, cậu đây là điển hình của một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, cậu sợ cũng vô dụng, cậu phải học cách phân biệt rắn và dây thừng. Yêu đương cần gì phải biết hay không biết, cậu là con gái, cứ tận hưởng sự tốt đẹp của anh ta dành cho cậu, thử tìm hiểu xem sao! Không được thì đá anh ta, mà nếu đá không nổi, chẳng phải còn có tôi sao?" An Hân bỗng thấy Đồng Kiệt như hóa thân thành Captain America đến giải cứu mình khỏi chiến trường sắp sụp đổ, hình tượng cao lớn, hào quang rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng.
Đồng Kiệt huơ huơ tay trước mặt cô: "Ngẩn người nhìn tôi làm gì? Lại thấy tôi đẹp trai hơn rồi chứ gì?" Vừa nói vừa làm bộ làm tịch lấy điện thoại soi gương. Hình tượng cao lớn trong mắt An Hân bỗng chốc rạn nứt, vỡ vụn. Cô lẩm bẩm: "Thật sự đơn giản vậy sao?" Đồng Kiệt nghiêm túc đáp: "Đúng là đơn giản vậy đấy. Hai người ở bên nhau là để sống, chứ chẳng lẽ cậu muốn cuộc sống phức tạp thêm à?"
An Hân chỉ có thể tự nhận mình là kẻ ngốc nghếch trong chuyện tình cảm. Những tổn thương trong quá khứ khiến cô càng khép mình trong lớp vỏ bọc. Trong công việc, cô luôn liệt kê trước mọi khó khăn có thể gặp phải, rồi mới nghĩ ra vô số phương án dự phòng. Nhưng áp dụng lối suy nghĩ ấy vào tình cảm thì có vẻ quá phức tạp. Nói cho cùng, cô chỉ là sợ hãi. Sợ bị tổn thương, sợ tình cảm mình dốc hết tâm can sẽ khiến bản thân mình bầm dập, sợ tất cả những điều chưa biết...
"Cứ thuận theo tự nhiên thôi! Có thể đi đến đâu với anh ấy thì cứ để ông trời sắp đặt." An Hân thở dài. Đồng Kiệt tiếp lời: "Đừng vội, cứ dây dưa với anh ta đã. Đừng đồng ý nhanh quá, đàn ông chẳng có đứa nào tốt đẹp cả!" An Hân vừa uống nước, nghe câu này liền bị sặc, ho sù sụ một hồi, rồi mới khen: "Cậu dám mắng cả đồng loại, còn tự vơ mình vào nữa, can đảm thật đấy!"
An Hân mỉm cười: "Vẫn bận, nhưng cũng phải cho mình thời gian nghỉ ngơi chứ! Vừa ăn tối với Đồng Kiệt xong, anh ăn chưa?" Lâm Sở Dật bước theo cô: "Anh chưa đói, vừa bàn xong việc đi ngang qua đây. Thấy cảnh đẹp nên dừng lại ngắm, không ngờ lại gặp em ở đây." Chỉ là anh bất ngờ về thời gian, giờ này lẽ ra cô phải tăng ca như mấy hôm trước chứ? Hay là, cô không định trốn tránh anh nữa? Nghĩ đến đây, tim anh đập nhanh hơn. Khóe môi anh khẽ cong lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)