An Hân nằm xuống không lâu lại ngủ thiếp đi, khiến bố mẹ sợ hãi vội vàng đưa cô đến bệnh viện. Cô, người một hai năm mới bị cảm một lần, lần này ốm chắc là tích lũy của mấy năm gộp lại. Xem ra việc ngắm sao này, không có chút đạo hạnh thì thật sự không làm nổi. Nhìn chai dịch truyền treo trên đầu giường, cô thở dài.
Đồng Kiệt đến thăm cô vào ngày thứ hai cô nhập viện, chỉ nói chuyện phiếm chứ không nhắc đến công việc, chuyện công ty cô cũng lười hỏi. Ngày đầu tiên An Hân về nhà, mẹ đã gọi điện cho Đồng Kiệt, nhưng cậu ấy chỉ nói mặt An Hân bị va vào đâu đó, còn lại thì không nhắc đến, hai người đã thống nhất lời khai, tuyệt đối không để bố mẹ biết những chuyện rắc rối kia.
Đồng Kiệt vẫn không nhịn được mà châm chọc cô: "Cậu đúng là không chịu ngồi yên, không bận rộn với công việc thì bận rộn với việc ốm đau!".
An Hân đang ốm, cũng lười đôi co với cậu ấy. Thấy cô không để ý đến mình, Đồng Kiệt chỉ trò chuyện với bố mẹ An Hân một lúc rồi đi.
Hôm nay, An Hân đang nói với mẹ muốn xuất viện, thì người xuất hiện ở cửa khiến cô vô cùng bất ngờ, Lâm Sở Nhất. Rõ ràng anh ta biết rõ người nằm trong phòng bệnh này là ai, rồi tìm đến đây không chút sai sót. Cô thầm nghĩ: Thằng nhóc Đồng Kiệt này càng ngày càng không đáng tin cậy.
Sở Dật xách một giỏ trái cây bước vào, lễ phép chào hỏi mẹ An: “Con chào dì, con là bạn học của An Hân, con tên là Sở Dật ạ.” Mẹ An nhận giỏ trái cây, khách sáo vài câu rồi bảo phải về nhà một lát, để hai đứa trẻ trò chuyện.
An Hân mời Sở Dật ngồi. Thực ra cô không thích kiểu đến thăm không báo trước này, nhất là khi cô đang ốm. Vẻ mặt An Hân uể oải, Sở Dật chỉ nghĩ cô đang bệnh nên cũng không suy nghĩ gì thêm. Anh nói với An Hân, anh vừa từ ngoài tỉnh về, nghe nói cô ốm, mà anh lại tình cờ đến đây làm việc nên ghé thăm cô.
An Hân vừa định lên tiếng thì cổ họng ngứa ngáy, ho sù sụ không ngừng. Sở Dật đứng dậy, định vỗ lưng giúp cô nhưng lại cảm thấy không tiện, chỉ biết đứng nhìn sốt ruột.
Ho một hồi lâu, mặt An Hân đỏ bừng, đầu hơi choáng váng. Sở Dật rót một cốc nước đưa cho cô. Uống xong, cô xoa ngực, thở nhẹ, rồi khẽ nói: “Bây giờ mình muốn nghỉ ngơi một lát, không tiếp cậu được nữa. Thật ngại quá.”
Sở Dật dịu dàng: “Không sao, cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Vậy mình về trước, khi khác lại đến thăm cậu.” An Hân gật đầu, nhìn theo anh rời đi rồi mới nằm xuống ngủ thiếp.
Bất chợt, mẹ An hỏi An Hân về Sở Dật: “Cậu con trai hôm trước là bạn học hồi nào của con vậy? Sao trước giờ mẹ chưa nghe con nhắc đến bao giờ. Hôm đó con ngủ trong phòng, cậu ấy ngồi ở ngoài cửa đợi, đến khi mẹ đến mới đi. Trông cũng sáng sủa, lanh lợi đấy chứ.”
Nghe mẹ nói, An Hân thấy hơi kỳ lạ, sao lại thế nhỉ? Vả lại, những chàng trai lượn lờ quanh An Hân mà lọt vào mắt xanh của cô thì đều sáng sủa cả rồi.
An Hân đáp: “Bạn học có nửa kỳ thôi mẹ ạ! Cậu ấy vừa đi thì Đồng Kiệt vào, hai người dùng chung một bàn mà chưa từng gặp mặt.” Tuy nhiên, bây giờ thì họ gặp nhau khá nhiều. “Người ta chỉ ngồi nghỉ ở đó thôi, mẹ nghĩ nhiều rồi. Con cũng mới gặp cậu ấy gần đây thôi mà.” Giọng cô vẫn còn khàn nhưng đã đỡ hơn mấy hôm trước.
Nghe An Hân nói vậy, mẹ An không khỏi có chút thất vọng. Đồng Kiệt là đứa trẻ bà rất quý mến, lại là người bà nhìn lớn lên, nhưng hai đứa chẳng có ý gì với nhau, bà sốt ruột cũng chẳng ích gì.
An Hân bỏ mặc mẹ An, đi thẳng về phòng. Nằm viện mấy ngày, cô phải tắm rửa cho thoải mái. Tắm xong, An Hân cuộn tròn trên giường gọi điện cho Đồng Kiệt. Đồng Kiệt vừa “alo” một tiếng, cô đã nói ngay: “Sẵn sàng chịu mắng chưa?”
Đồng Kiệt cười hề hề hai tiếng: “Sẵn sàng, nhưng mà cũng không tiện lắm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



