Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“À, còn nữa.”
Vương Văn Quang bổ sung: “Vì không có thân nhân tới nhận thi thể Tạ Vĩnh Cương, tôi đã liên hệ với người liên hệ khẩn cấp mà anh ta đăng ký tại nhà máy cao su số 1, Tạ Văn Thao. Đơn vị công tác của anh ta là trường thể thao thành phố. Chúng tôi đã liên lạc qua điện thoại, anh ta nói chiều nay sẽ tới cục.”
“Cùng họ Tạ? Có phải họ hàng không? Chẳng phải nói Tạ Vĩnh Cương là trẻ mồ côi sao?” La Hạo hỏi.
Vương Văn Quang lắc đầu: “Chuyện này tôi cũng chưa rõ, đợi người tới rồi hỏi.”
La Hạo gật đầu, không tiếp tục truy hỏi.
Tạ Văn Thao tới rất nhanh. Từ lúc Vương Văn Quang nhắc tới anh ta, chưa đầy nửa tiếng, anh ta đã xuất hiện.
Theo lời Tạ Văn Thao, anh và Tạ Vĩnh Cương đều là trẻ mồ côi, thuở nhỏ được một ông lão họ Tạ nhận nuôi, vì vậy mới cùng họ Tạ. Hai người tuổi xấp xỉ, lớn lên cùng nhau. Sau khi ông lão qua đời, để lại cho họ một ít tiền và một căn nhà. Hai người bàn nhau bán nhà, chia tiền, rồi mỗi người theo đuổi con đường học tập riêng.
Về sau, một người vào nhà máy quốc doanh, một người vào trường thể thao thành phố. Công việc đều ổn định, nhưng vì đơn vị công tác xa nhau, lại bận rộn, những năm gần đây ít qua lại.
Dẫu vậy, nói gì nói cũng là anh em lớn lên cùng nhau. Nay anh em gặp nạn, người kia sao có thể khoanh tay đứng nhìn.
Khi nhìn thấy thi thể Tạ Vĩnh Cương, Tạ Văn Thao vô cùng đau buồn, chủ động gánh vác toàn bộ hậu sự cho Tạ Vĩnh Cương.
Tuy nhiên, do vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra, Tạ Văn Thao tạm thời chưa thể đưa thi thể Tạ Vĩnh Cương đi. Sau khi hoàn tất một số thủ tục đơn giản, anh ta rời khỏi cục.
Sau khi Tạ Văn Thao rời đi, La Hạo bắt đầu phân công nhiệm vụ.
Vì Viên Phi vẫn bặt vô âm tín, vụ án rơi vào bế tắc, đành phải mở rộng phạm vi khoanh vùng nghi phạm, tiến hành rà soát từng người một có khả năng liên quan đến cả hai vụ án.
Công việc suốt cả buổi chiều đều như vậy. Đến lúc ăn tối, Tần Giản cảm thấy mình mệt tới mức không còn sức để cầm đũa. Phải thừa nhận rằng, cường độ làm việc của cảnh sát hình sự lớn đến thế nào, hôm nay cô mới thực sự được mở mang tầm mắt.
Sau bữa tối, Tần Giản ở lại văn phòng chỉnh lý biên bản của buổi chiều. Ở thời đại này, việc truy tìm manh mối chủ yếu dựa vào đi sát thực tế và hỏi cung.
Cả buổi chiều, đội trưởng La đã dẫn cô đi gặp gỡ và hỏi chuyện rất nhiều người.
Ví dụ như sáng nay, họ đã cùng nhau thẩm vấn giám đốc nhà máy cao su số 1, thư ký giám đốc, chủ nhiệm phân xưởng 1, kế toán phòng tài vụ.
Rồi cộng thêm tất cả những người liên quan được nhắc đến trong lời kể của họ, thậm chí bao gồm cả gia đình và bạn bè, đều nằm trong danh sách cần xác minh.
Cô thở phào một hơi rồi đứng dậy, vừa vẩy bàn tay phải đang tê mỏi vì viết chữ, vừa đi về phía bàn làm việc của La Hạo.
“Sư phụ, lời khai bên phía em dường như đều không có vấn đề gì, nhưng mà…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


