Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Nói đến đây, biểu cảm của Tạ Văn Thao lập tức trở nên đau buồn và hối hận khôn nguôi.
Vương Văn Quang lại nở nụ cười, nụ cười không chạm tới đáy mắt, giọng nói càng thêm lạnh lẽo: “Anh cũng giỏi vẽ chuyện đấy. Lần trước anh đến cục, anh còn nói từ khi đi làm anh và Tạ Vĩnh Cương không còn qua lại thường xuyên nữa. Sao thế? Qua lại ít mà anh ấy còn đặc biệt kể với anh chuyện nhỏ nhặt như đau vai, rồi anh còn đặc biệt mang rượu thuốc đến tặng sao?”
La Hạo cười khẩy: “Còn có chuyện trùng hợp hơn nữa đây. Đêm ngày 23, chúng tôi vây bắt tội phạm tại công viên Vạn Liễu, trong hai nghi phạm có một tên đã chạy thoát, dáng người của tên chạy thoát đó dường như rất giống anh đấy!”
Tạ Văn Thao cười gượng: “Người có chiều cao và dáng người như tôi ngoài đường vơ được cả nắm, các anh không thể vì thế mà nghi ngờ tôi được!”
“Tất nhiên là không chỉ dựa vào đó. Nhưng lúc ấy nghi phạm đã đánh rơi một chiếc giày, giày cỡ 43, mà chân của tên đó dường như chưa đầy cỡ 42 thì phải. Ơ, không biết chân anh có cỡ đó không nhỉ?”
La Hạo tiếp tục dùng giọng mỉa mai: “À phải rồi, qua dấu vết trong giày, chúng tôi phát hiện ngón út chân trái của người đó có một nốt mắt cá rất lớn, không biết ở vị trí đó anh có nốt mắt cá nào không?”
Lời nói của La Hạo khiến mồ hôi hột trên trán Tạ Văn Thao chảy ròng ròng. Gã vạn lần không ngờ tới, chỉ dựa vào một đôi giày chưa đi được mấy lần, lại còn rộng hơn rất nhiều mà cảnh sát có thể phát hiện ra nhiều vấn đề đến thế.
Đôi giày rộng đó gã mới mua vài ngày trước vì nốt mắt cá đau không chịu nổi. Gã đâu ngờ nó lại trở thành bằng chứng tố cáo tội lỗi của mình.
Tạ Văn Thao vẫn muốn vùng vẫy thêm chút nữa: “Tôi đúng là có mắt cá, chân cũng cỡ chừng đó. Nhưng người như thế đâu chỉ có mình tôi. Đêm đó tôi không hề ra khỏi cửa, công viên Vạn Liễu gì đó tôi chưa từng nghe tới. Tôi không chứng minh được mình ở nhà, các anh cũng đâu chứng minh được tôi đã ra ngoài!”
“Đúng vậy, người có chân cỡ chừng đó và có nốt mắt cá chắc chắn không chỉ có mình anh. Nhưng người vừa nắm rõ thời gian tan làm và lộ trình về nhà của Viên Phi, lại biết nhà Tạ Vĩnh Cương ở đâu, đồng thời còn biết nhà máy cao su số 1 có một khoản tiền hàng, hội tụ đủ các điều kiện trên và có đủ thời gian gây án thì không có nhiều đâu!”
Nói đến đây, La Hạo không kìm được nhếch môi cười, nụ cười này trong mắt Tạ Văn Thao mang chút tà khí.
Chỉ nghe La Hạo nói tiếp: “À phải rồi, anh cũng đừng quên mình còn một cái túi vải đựng tiền đấy. Anh rất cẩn thận, cũng rất thông minh, trước khi đi công tác đã dọn sạch những quần áo cũ có vết khâu vá của vợ mình trong nhà. Nhưng anh đừng quên, vợ anh không giống anh là trẻ mồ côi, cô ấy còn có ba mẹ ruột cơ mà!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

