Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Lúc Khương Kỳ gọi điện cho cô, giọng điệu vẫn còn hơi gượng gạo, đại loại là: “À, thư mẹ nhận được rồi, con muốn làm thì cứ làm đi, mẹ chẳng cản nổi con.”
Tần Giản biết sự gượng gạo đó cơ bản có thể coi là đã tha thứ rồi.
Tiếp đó, Tần Giản vừa vào làm được 2 ngày thì nhận được bưu phẩm của Khương Kỳ gửi tới, bên trong còn nhét một tờ giấy nhỏ. Lời lẽ trên giấy vẫn còn chút gượng gạo, dặn Tần Giản rằng công việc đã chọn thì phải làm cho tốt, nhất định phải giữ quan hệ tốt với đồng nghiệp, vân vân.
Bên trong bưu phẩm là những món đồ ăn vặt đặc sản địa phương mà Khương Kỳ mua khi đi công tác ở tỉnh ngoài, giá trị không đắt nhưng rất thích hợp để chia sẻ với đồng nghiệp.
Giờ xem ra Khương Kỳ dường như đã hết giận hoàn toàn, Tần Giản tất nhiên không khơi lại chuyện cũ nữa, ngoan ngoãn đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Sau khi Tần Giản rửa tay xong, Khương Kỳ bảo cô đi múc canh.
Tần Giản phát hiện trong bếp không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một chiếc nồi đất hầm canh, nhìn là biết ngay do chính tay Khương Kỳ sắm.
Quả nhiên, ngay sau đó cô nghe thấy giọng Khương Kỳ có chút khoe khoang nói: “Chuyến công tác này mẹ đã học được cách hầm rất nhiều loại canh đấy. Mùa hè thì phải uống nhiều canh mới tốt cho sức khỏe, đợi lúc nào mẹ không bận lại hầm cho con nhé!”
Tần Giản gật đầu, “vâng” một tiếng.
Tình yêu của mẹ không thể từ chối.
Sự ngoan ngoãn của Tần Giản khiến Khương Kỳ rất vui, mà sức ăn mang vẻ ủng hộ của Tần Giản lại càng làm bà vui hơn nữa. Suốt bữa cơm, Khương Kỳ cười đến mức không khép được miệng.
Ăn xong, Tần Giản nhanh tay giành việc dọn dẹp bát đĩa, Khương Kỳ không cản, giúp con gái bưng hết vào bếp rồi đứng ngay cửa nhìn Tần Giản rửa bát.
Đột nhiên, Khương Kỳ nói: “Tiểu Giản, mẹ đã mua cho con một căn nhà, cơ bản đã sửa sang xong xuôi rồi, con muốn lúc nào dời sang đó?”
Tần Giản hơi ngẩn ra nên quên bẵng việc trả lời.
Khương Kỳ thấy cô không nói gì, tưởng cô không muốn nên bổ sung thêm: “Mẹ biết con sợ đi làm quá xa không tiện đúng không? Con yên tâm, nhà mẹ mua cho con chính là khu chung cư đối diện cục công an thành phố các con đó, năm ngoái mới bàn giao. Nghe nói kiến trúc sư là người nước ngoài nữa, mẹ hỏi thăm bạn bè rồi, ai cũng bảo nhà ở đó tốt lắm. Chủ cũ của căn nhà này là một người rất có gu thẩm mỹ, trang trí nhà cửa rất đẹp, không phải vì điều chuyển công tác thì người ta chẳng nỡ bán căn nhà dày công tâm huyết của mình đâu!”
Nói đến đây, Khương Kỳ chỉ vào căn bếp tăm tối và chật hẹp mà Tần Giản đang đứng: “Điều kiện ở căn nhà cũ này tệ quá, mẹ từng nghĩ có nên sửa sang lại không nhưng mà rắc rối lắm, thậm chí điện nước có khi còn phải cải tạo lại hết, tốn thời gian vô cùng. Với lại, đồ cũ sao mà bằng đồ mới được, Tiểu Giản, con dời đi thôi!”
Đến đoạn cuối, giọng điệu của Khương Kỳ thậm chí còn mang chút nũng nịu.
Khóe miệng Tần Giản giật giật, thầm nghĩ: Con đâu có nói là con không muốn dời đi đâu, con thậm chí còn đang muốn dời đi quá đi chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



