Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Bắt đầu từ nửa tháng trước, bọn chúng không cho tôi vay nữa mà bắt đầu ép tôi trả tiền. Đồng chí cảnh sát, anh nói xem, nếu tôi có tiền thì tôi có đi vay nặng lãi không? Tôi đi cầu xin gã đồng hương đó, tôi nói tôi sẽ cai cờ bạc, xin gã cho thêm thời gian để tôi trả nợ dần, cái đồ trời đánh đó lại xúi tôi bán nhà bán đất!”
“Nếu để người ta biết tôi bị đòi nợ đến mức phải bán nhà bán đất, tôi còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa!”
La Hạo thản nhiên hỏi: “Cho nên anh đã nảy sinh ý định trộm công quỹ?”
“Tôi là bị ép đến tận cửa rồi, không còn cách nào khác!”
Tôn Siêu khổ sở thở dài mấy tiếng mới nói tiếp: “Tôi thừa nhận, khi nghe nói về khoản tiền hàng đó, tôi đã nảy lòng tham.”
“Đêm đó khi tôi đến phòng tài vụ thì phát hiện cửa không khóa. Lúc đó tôi còn nghĩ đúng là trời ban cơ hội, ít nhất cũng đỡ phải cạy một cánh cửa. Không ngờ vừa bước vào, tôi thấy một người đang ngồi xổm trước két sắt, thò tay móc tiền từ bên trong ra.”
“Chính là người tối qua sao?” La Hạo hỏi.
Tôn Siêu gật đầu: “Đúng thế. Lúc đó nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu nhìn thấy tôi, hắn cũng rất kinh ngạc. Sau đó, khi thấy cái xà beng trên tay tôi, rõ ràng thái độ của hắn thả lỏng hơn. Hắn đứng dậy, nói trúng phóc mục đích tôi đến đó, rồi bảo tôi cứ giả vờ như không biết gì, hắn sẽ chia cho tôi một phần tiền.”
“Tôi đồng ý. Dù lúc đó tôi chưa biết con số cụ thể của khoản tiền là bao nhiêu, mà cũng chẳng cần biết, miễn sao số tiền tôi nhận được đủ để trả nợ là xong. Thậm chí, tôi còn hơi tham lam khi mở miệng đòi thẳng 6 vạn tệ. Đối phương do dự một lát rồi đồng ý, nhưng hắn chỉ hứa đưa trước cho tôi 1 vạn tệ. Hắn bảo sợ tôi cầm tiền xong sẽ lật lọng, bán đứng hắn.”
“Tôi mới bảo, tôi còn chẳng biết mặt mũi anh ra sao thì bán đứng cái gì? Ồ, phải rồi, đêm đó hắn cũng đội mũ và đeo khẩu trang, giữa mùa hè thế này mà không sợ nổi rôm sảy sao.”
La Hạo hỏi: “Hắn hứa cho anh 6 vạn tệ, trước đó đã đưa 1 vạn tệ, đáng lẽ phải đưa thêm 5 vạn tệ nữa mới đúng, tại sao cái túi vải tối qua chỉ có 2 vạn tệ?”
Tôn Siêu trả lời: “Hắn vẫn không tin tôi. Hắn hẹn tôi 3 đêm sau vào lúc 23 giờ lại gặp nhau ở chỗ cũ để đưa nốt 3 vạn tệ còn lại. Hắn bảo vụ án này chắc chắn sẽ kết thúc trong vòng 3 ngày, án kết thúc, tôi nhận được tiền thì cứ đem tất cả những chuyện vừa xảy ra chôn chặt trong lòng. Tôi nghĩ bụng, 3 ngày thì 3 ngày, tôi chẳng vội gì nên đã đồng ý. Hắn vừa đưa tiền cho tôi xong thì các anh ập ra.”
Trạng thái của Tôn Siêu lúc này rất rệu rã, sau khi phòng tuyến tâm lý bị phá vỡ, anh ta trả lời mọi câu hỏi rất dứt khoát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

