Lãnh Vân chào tạm biệt bác gái rồi về nhà. Trên đường về, mỗi lần gặp một bác gái nào, họ cũng dặn cô sau này đừng nghịch ngợm nữa. Nguyên chủ đúng là tiếng xấu vang xa, dù chẳng phải danh tiếng tốt đẹp gì.
Thật ra, nguyên chủ cũng không làm chuyện gì xấu xa. Nhưng ai bảo cô là đại ca của đám trẻ con trong vùng chứ! Đám trẻ hễ làm chuyện xấu là lại đổ lên đầu nguyên chủ. Mà nguyên chủ thì thấy mình là lão đại nên phải bảo vệ đàn em, thế là cũng mặc kệ.
Cô quay về phòng, lại tiếp tục ngủ một giấc. Đến khi mở mắt ra đã là buổi chiều. Có lẽ do không vận động nhiều nên bụng cũng không thấy đói.
Lãnh Vân suy nghĩ kỹ về tình hình hiện tại. Nếu tốt nghiệp cấp hai xong mà đi tìm việc thì chỉ có thể tìm mấy vị trí công nhân, nhưng cô lại không muốn làm trong phân xưởng. Nhưng nếu tốt nghiệp cấp ba thì lại phải đối mặt với việc xuống nông thôn, cô không chắc mình có thể tìm được công việc tốt trong thời gian ngắn như vậy. Chỉ có thi vào trung cấp chuyên nghiệp mới là lối thoát tốt nhất.
Sau khi tốt nghiệp sẽ được bao phân phối công việc. Dù là vị trí cán bộ hành chính hay kỹ thuật thì đều có tiền đồ tốt, nhưng làm giáo viên thì thôi, dễ bị bắt nạt lắm. Ở hiện đại, bằng trung cấp không cao, nhưng ở thời đại này cũng được coi là con cưng của trời, không phải ai muốn cũng có thể thi đỗ.
Cô lật xem mấy quyển sách cấp hai của nguyên chủ. Ngoại trừ môn Chính trị và Ngoại ngữ cần học lại từ đầu, thì Toán học, Vật lý và các môn khác cũng tương tự như kiếp trước. Ngoại ngữ nếu là tiếng Anh thì cô chắc chắn không thành vấn đề, đáng tiếc hiện tại lại học tiếng Nga, phải qua mấy năm nữa tiếng Anh mới trở thành ngoại ngữ chính.
Lý Mai sau khi tan làm liền đi đón Bình Bình và An An ở nhà trẻ về. Việc đầu tiên bà làm khi về đến nhà là vào xem tình hình của Lãnh Vân, lại bất ngờ phát hiện cô đang xem sách.
“Con đang học bài đấy à?” Lý Mai hỏi, giọng có chút không chắc chắn.
Lãnh Vân gật đầu.
Ngay sau đó, Lý Mai lại bồi thêm một câu: “Cái này thật sự chẳng giống con chút nào.”
Lãnh Vân cảm thấy da đầu tê rần, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc hơn. Không lẽ mới xuyên không được một ngày mà đã sắp bị lật tẩy rồi sao?
Cô đánh liều nói: “Con định thi vào trung cấp chuyên nghiệp, nên từ giờ trở đi phải nỗ lực học tập ạ.”
Lý Mai không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt đánh giá Lãnh Vân. Lãnh Vân lo lắng đến mức hai tay đẫm mồ hôi, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập.
“Con thôi đi! Mẹ nói cho con biết, mẹ không giận đâu. Con không cần phải giả bộ làm đứa trẻ ngoan để lấy lòng mẹ, lại còn lừa mẹ là muốn thi trung cấp. Với cái học lực đó của con, mang ra ngoài chỉ có xấu hổ thôi. Con mà đỗ được cấp ba là mẹ đã niệm A Di Đà Phật rồi, còn đòi thi trung cấp.” Lý Mai nói, thẳng thừng dội một gáo nước lạnh vào sự tự tin của Lãnh Vân.
Con gái mình thế nào, bà là người rõ nhất. Làm việc gì cũng chỉ được ba phút nhiệt huyết, hôm nay một ý tưởng, ngày mai lại một ý tưởng khác. Thi lên cấp hai còn là nhờ may mắn mới đỗ.
Lãnh Vân nhíu mày, trịnh trọng nói: “Con sẽ nỗ lực thi đỗ trung cấp cho mẹ xem.”
Lý Mai cười mà không nói. Thi trung cấp khó hơn thi cấp ba rất nhiều, hơn nữa số lượng tuyển sinh lại ít, ai mà thi đỗ được thì đúng là tổ tiên tích đức, được nhà nước bao phân phối công việc — đó chính là bát cơm sắt! Nghĩ là một chuyện, còn thi đỗ được hay không lại là chuyện khác.
Lãnh Vân nhìn biểu cảm của Lý Mai là biết bà không tin, liền đưa ra lời bảo đảm: “Mẹ, qua chuyện lần này con nhận ra tư tưởng của mình còn chưa trưởng thành. Con đã thấu hiểu được nỗi vất vả của bố mẹ nên quyết định rũ bỏ con người cũ, trở thành một phiên bản hoàn toàn mới, chăm chỉ học hành, tiến bộ mỗi ngày.”
Dù sao cũng phải tìm một lý do cho sự thay đổi của mình chứ.
Lý Mai nghe xong những lời này không hề vui mừng, mà lại cẩn thận hỏi: “Buổi chiều con không có gây ra rắc rối gì đấy chứ?”
“Con nói thật lòng mà.” Lãnh Vân thấy nghẹn lòng. Thời buổi này nói thật mà chẳng ai tin. Thế nhưng Lý Mai không những không tin, mà còn bắt cô phải cam đoan buổi chiều tuyệt đối không có ra ngoài gây chuyện.
Sau khi Lý Mai đi rồi, Lãnh Vân cũng không đọc sách tiếp nữa. Học cả buổi chiều rồi nên cô định nghỉ ngơi một chút, ra ngoài sân đi dạo loanh quanh.
“Lãnh Vân, nghe nói cậu đẩy trẻ con xuống nước à? Tuy ngày thường cậu cũng chẳng làm chuyện gì ra hồn, nhưng cũng không thể làm loại chuyện này chứ! Dù sao lỡ tay một cái là chết người như chơi đấy.”
Lãnh Vân vừa mới ra đến sân thì thấy một cô gái có vẻ ngoài thanh thuần đi tới, vừa mở miệng đã nói một tràng dài bôi nhọ cô.
“Lần này là Tiểu Vân làm không đúng rồi, lần sau đừng có như vậy nữa.” Một bác gái có ý trách móc nói.
“Học tập Hà Sơ Hạ cái gì? Học cái thói ngồi lê đôi mách, nói nhăng nói cuội của cậu ta à?” Lãnh Vân đáp lại, không chút nể nang.
Hà Sơ Hạ khoanh tay trước ngực, ra vẻ khinh thường: “Tôi không có nói bừa, mọi người đều nói như vậy cả. Muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm.”
Lãnh Vân nở nụ cười nhàn nhạt: “Hóa ra cậu chưa tận mắt nhìn thấy mà đã dám mở miệng nói càn rồi à? Tin đồn phải dừng lại ở người có trí tuệ. Cậu dù gì cũng là người có học, đừng có suốt ngày hùa theo người khác như thế, trông chẳng khác gì kẻ ngốc.”
Hà Sơ Hạ bị mắng đến đỏ bừng mặt, dùng tay chỉ vào Lãnh Vân mà không nói nên lời.
Lãnh Vân tỏ vẻ không quan tâm. Dù sao danh tiếng của cô ở trong sân này cũng chẳng tốt đẹp gì, không việc gì phải nhẫn nhịn, cứ mắng lại cho xong.
Lý Mai ra ngoài lấy nước thì nghe thấy mọi người đang tranh cãi. Bà không nghe được hết đầu đuôi, chỉ nghe thấy Lãnh Vân mắng người ta là kẻ ngốc. Bà còn tưởng Lãnh Vân đã đổi tính đổi nết thật rồi, không ngờ sau lưng vẫn là cái tính ngang bướng như trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)