Chẳng biết do gã hề ăn tiền chênh lệch hay cái máy kia quá bóc lột.
An Thầm kể lại quy tắc của gã hề cho Chi Xảo. Ghi chép xong, anh bổ sung thêm:
"Tấm vé trong tay mọi người tuyệt đối đừng vứt đi. Nếu làm mất, dù có gom đủ tiền xu cũng chẳng thể tham gia trò chơi. Quy tắc quy định mỗi ngày mỗi người bắt buộc phải chơi ít nhất một hạng mục, không hoàn thành sẽ mất mạng.
Chỉ cần trải nghiệm hết các hạng mục ghi trên vé là có thể ra ngoài. Nhưng mà… chơi trò chơi cũng có nguy cơ mất mạng, mức độ nguy hiểm của mỗi trò không giống nhau. Ngoài ra, các thiết bị này có thể chơi lặp lại, nên hai ngày nay chúng tôi đều tổ chức cho những người sống sót chơi vài trò có tỷ lệ sinh tồn cao."
An Thầm và ba người kia nghe vậy liền gật đầu.
"Vậy bây giờ chúng ta cũng phải xếp hàng chơi trò chơi sao?"
Thứ Ân hỏi.
"Đúng vậy. Chơi xong thì đến năm giờ chiều công viên sẽ đóng cửa, lúc đó mọi người tập trung tại quảng trường trung tâm."
Chi Xảo dứt lời, nhóm người lập tức tản ra.
"Cô có nhìn thấy quy tắc của mấy trò này không Xích Thầm?"
Thứ Ân lên tiếng hỏi. An Thầm khẽ lắc đầu:
"Tôi chỉ thấy tên của từng thiết bị chứ không thấy quy tắc. Chắc phải chơi thử mới nhìn ra được."
Trong dị văn quy tắc cấp B, ngay cả gã hề cũng chỉ là loại quái vật tép riu. Dưới góc nhìn của An Thầm, những trò chơi này đều mạnh đến mức đáng sợ, chẳng hiển thị nổi một dòng quy tắc nào.
"Phải chơi thử mới thấy sao? Vậy lỡ chơi rồi mà vẫn không thấy thì chẳng phải là…"
Có khác gì đi nộp mạng đâu.
Thứ Ân nhớ lại tin nhắn Cục trưởng gửi, dặn anh nhất định phải bảo vệ Xích Thầm thật tốt. Thật đau đầu.
"Chia nhau ra hành động đi. Chúng ta mau đi tìm cách gom tiền xu trước, có tiền mới chơi được. Lúc mới vào, đồng hồ lớn trên bức tượng hiển thị đã hai giờ rồi, năm giờ công viên đóng cửa, thời gian không cho phép chậm trễ."
Nói đoạn, An Thầm xoay người rời đi.
Thứ Ân vội vã quay sang dặn Hắc Tường và Phong Vĩ:
"Cứ làm theo lời cô ấy đi."
Dứt lời, anh tất tả đuổi theo. Hắc Tường bĩu môi, ánh mắt bực bội nhìn theo bóng lưng Thứ Ân.
Thấy Thứ Ân cứ bám theo mình, An Thầm lấy làm lạ:
"Anh theo tôi làm gì?"
"Ờ…"
Thứ Ân đưa tay sờ mũi. Anh biết ăn nói sao đây. Tuy nhiên An Thầm cũng chẳng buồn bận tâm, người ta thích đi theo thì cứ mặc kệ.
Khắp công viên chỗ nào cũng có máy đổi tiền. An Thầm đem đổi toàn bộ chùm bóng bay, thu về một lúc sáu mươi đồng xu. Cô tự giữ lại hai mươi đồng, số còn lại đưa cho Thứ Ân.
"Anh mang chia cho mấy người kia đi."
"Cho chúng tôi sao? Bọn tôi có giúp được gì đâu."
"Ai thấy thì có phần, vốn dĩ cũng là đồ nhặt được mà."
Nói xong, An Thầm phẩy tay. Cô chuẩn bị đi chơi đây, ngoại trừ nhà ma ra, các trò khác đều có giá hai mươi xu.
Thấy đối phương chỉ muốn hành động một mình, Thứ Ân đành thở dài. Cục trưởng à, không phải tôi không muốn bảo vệ, mà là vị nhân viên mới này có chủ kiến quá.
Khu vực xe đụng có rất đông người xếp hàng, nhưng An Thầm chỉ liếc mắt nhìn vào trong. Bọn họ đang lái ô tô thật, tông nhau có khi rước họa sát thân. Thế nên đặc vụ đứng cạnh đó cứ liên tục nhấn mạnh rằng ai biết lái xe hẵng chơi, không biết lái thì đi chỗ khác.
Đông nhất phải kể đến vòng quay ngựa gỗ, dòng người xếp hàng rồng rắn dài dằng dặc. Nên đi đâu đây. Cuối cùng, An Thầm quyết định đi chơi tàu lượn siêu tốc. Bởi vì chỉ có tàu lượn siêu tốc là hiển thị quy tắc.
[Tàu lượn siêu tốc ngạt thở]
[1. Không được sử dụng dây an toàn của tàu lượn.]
Vừa bước tới chỗ tàu lượn chuẩn bị nộp xu, An Thầm bị một cô gái cản lại.
"Trò này nguy hiểm lắm, cô… Ơ? Cô là đặc vụ sao?"
Cô gái kia cũng là đặc vụ, trên bảng tên ghi chữ Xuân Yên.
"Chào cô."
An Thầm lịch sự cất lời.
"Cái tàu lượn này hết sức nguy hiểm, chưa một ai sống sót bước xuống từ nó cả. Cô mau đổi trò khác đi."
"Không sao, tôi sẽ thử. Hơn nữa nếu đặc vụ chúng ta không chịu thử, chẳng lẽ lại để người sống sót thử nghiệm thay sao?"
Nghe cô nói vậy, Xuân Yên bặm môi.
"Vậy… cô cẩn thận nhé."
"Cảm ơn cô đã quan tâm."
Đợi nhân viên bấm lỗ mục tàu lượn siêu tốc trên vé, An Thầm bước vào trong. Xuân Yên lo âu nhìn theo, bỗng nhớ tới bảng tên của cô. Xích Thầm… Nghe quen tai quá, dường như cô đã từng nghe ở đâu rồi.
An Thầm bước lên tàu, nhân viên bên cạnh tựa như một cỗ máy, cất giọng lạnh tanh vô hồn:
"Vui lòng thắt dây an toàn, người cao dưới một mét năm không được phép tham gia…"
Chẳng buồn đoái hoài tới lời nó nói, An Thầm tự giác ngồi ngay ngắn. Nếu những lời nó nói là đúng thì đã chẳng có chuyện không một ai sống sót.
An Thầm không thắt dây an toàn mà chỉ dùng hai tay bám chặt lấy thanh sắt trước mặt. Sợi dây này chắc chắn có vấn đề, cô quyết định theo đuổi cảm giác mạnh đến cùng. Tuyệt đối không thắt.
Tàu lượn lắc lư leo lên đỉnh dốc, sau đó đột ngột lao thẳng xuống. Suýt chút nữa không nắm chắc được thanh chắn, cả người cô tưởng chừng sắp văng ra ngoài. Ôm ghì lấy thanh sắt, An Thầm nhắm nghiền mắt, còn tranh thủ thử kéo dây an toàn. Cô chỉ tò mò tại sao không được thắt dây.
Kết quả vừa kéo đã nhận ra dây an toàn đang siết chặt cứng sát vào ghế, căn bản không thể rút ra được. Tình trạng này mà thắt dây thì chắc chắn sẽ bị siết đến chết, lục phủ ngũ tạng cũng bị ép nát bấy. Thảo nào lại gọi là tàu lượn siêu tốc ngạt thở. Giờ chỉ cần ôm chặt thanh chắn, thời gian còn lại cứ coi như đang hóng gió là được.
Một phút rưỡi sau, tàu lượn từ từ giảm tốc độ rồi dừng lại tại điểm xuất phát. Cũng tạm ổn, ngoài việc bị xóc đến mức buồn nôn thì chẳng có vấn đề gì. Xuân Yên luôn không chớp mắt nhìn theo, khi thấy An Thầm bình an vô sự bước xuống thì khiếp đảm không thôi.
"Cô… Cô."
"Có nước không?"
An Thầm vuốt ngực.
"A, có."
Xuân Yên vội vã lôi chai nước trong ba lô ra đưa cho cô.
Ực mạnh hai ngụm lớn, An Thầm dặn dò:
"Thực ra tàu lượn rất đơn giản, nhưng vấn đề nằm ở sợi dây an toàn kia. Khi tàu lượn khởi động, dây sẽ không ngừng siết chặt, sống sờ sờ thắt cổ người ta đến chết. Cộng thêm cảm giác mất trọng lượng khiến những người thắt dây không thể phản kháng. Cô có thể bảo những ai muốn chơi trò này tự mang theo dây thừng hoặc thắt lưng gì đó để tự buộc mình lại, sau đó ôm chặt lấy thanh sắt."
Xuân Yên đờ đẫn mất hai giây, sực tỉnh liền vội lôi cuốn sổ nhỏ trong túi ra ghi chép lia lịa. Cô nhớ ra rồi. Xích Thầm, chính là đặc vụ được tuyển thẳng của thành phố Đan Khánh! Người có khả năng nhìn thấy quy tắc của quái vật!
Trái tim trong lồng ngực đập mạnh liên hồi. An Thầm thấy cô nàng bắt đầu ghi chép, cảm giác buồn nôn cũng vơi đi nên liền xoay người rời đi. Phải đi kiếm tiền xu thôi. Đợi Xuân Yên ghi chép xong thì bóng dáng An Thầm đã mất tăm. Nhìn hai mươi đồng xu trong túi, Xuân Yên thầm hạ quyết tâm. Ngày mai cô cũng phải ra đây thử một chuyến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
