Phía sau có thứ gì đó!
"Gâu!"
Samoyed sủa vang. An Thầm quay người lại, đập vào mắt là một khuôn mặt không có ngũ quan, cách cô đúng một centimet.
[Kẻ vô diện đầu sỏ
Kẻ vô diện có thể tiếp cận bạn không một tiếng động, một khi không phát hiện ra nó, ngũ quan sẽ bị ăn mất.]
Chưa kịp đọc xong, tay đã nhanh hơn não, cô vung thẳng con dao phay về phía Kẻ vô diện.
Xuất hiện rồi, trùm cuối của đám Kẻ vô diện.
Chỉ chênh lệch một chút xíu nữa thôi là cô đã không phát hiện ra nó.
Giây tiếp theo, cô bị Kẻ vô diện tát bay ra xa.
"Xích Thầm!"
Bạo Bạo trố mắt kinh hãi, vội rút súng ngắn nhắm bắn Kẻ vô diện, tay còn lại lăm lăm cầm chiếc gương.
Liệp Cẩu vung hai tay, bộ găng tay kim loại lập tức nhô ra những hàng gai nhọn.
An Thầm ho khan vài tiếng, cái tát này làm cô có cảm giác lục phủ ngũ tạng như bị lệch khỏi vị trí.
"Gương không có tác dụng với nó đâu!"
Con Kẻ vô diện này chẳng cần người khác mở miệng chào hỏi vẫn có thể kích hoạt điều kiện ăn thịt.
Vậy nên chắc chắn dùng gương cũng vô dụng.
"Xích Thầm, cô không sao chứ!"
Bạo Bạo vừa xả súng vào con quái vật nhanh nhẹn kia vừa ngoái lại hỏi.
"Không sao, tôi đang cố xem có nhìn thấu điểm yếu của nó không! Hai người ráng cầm chân nó một lát!"
Nhưng Kẻ vô diện lại thình lình quay ngoắt sang tấn công An Thầm.
Thật xảo quyệt.
Nhịp thở vẫn còn vương nỗi đau nhức, nhưng cô vẫn nghiến răng cầm dao phay cố gắng gượng dậy.
"Gâu!"
Samoyed lao xồ tới, nhe nanh cắn ngập răng vào chân Kẻ vô diện.
An Thầm khen ngợi rồi vội vàng đứng thẳng lên.
[2. Mầm bệnh sợ thủy quỷ.]
Sợ thủy quỷ sao?
An Thầm liếc nhìn quanh một vòng, ở đây chẳng có hồ nước nào cả.
Lúc này Kẻ vô diện đã gạt được Samoyed ra, tiếp tục đưa mắt khóa chặt mục tiêu là An Thầm.
An Thầm: "…"
Tại sao cứ nằng nặc nhắm vào cô để đánh thế nhỉ.
Nhưng thế cũng tốt, cô cũng đang có ý đó.
An Thầm cắm đầu chạy về phía bờ hồ, Kẻ vô diện thấy vậy lập tức đuổi theo sát nút.
"Xích Thầm!"
Bạo Bạo và Liệp Cẩu đưa mắt nhìn nhau rồi tức tốc đuổi theo.
Nhóc Samoyed đã bám đuôi chạy xa được một đoạn.
"Mày cứ bám riết lấy tao làm gì?"
An Thầm vừa cắm cổ chạy vừa ngoái lại hỏi Kẻ vô diện.
Chẳng ngờ hành động này làm nó càng điên tiết hơn, trực tiếp rơi vào trạng thái cuồng nộ.
"…"
Cô đã trêu chọc ai đâu cơ chứ.
Nếu An Thầm hiểu được suy nghĩ của Kẻ vô diện, chắc chắn cô sẽ thấy chột dạ.
Kẻ vô diện khó khăn lắm mới phái sinh ra được một đám tay sai, chưa kịp làm nên đại sự đã bị cô diệt sạch mấy tên.
Hỏi sao mà không tức cho được?
Nên thanh thù hận đã bị cô kéo lên mức tối đa rồi.
"Mày đuổi tao cũng vô ích, tao phát hiện ra mày rồi, mày đâu có ăn thịt được tao."
Kẻ vô diện vẫn giữ bộ dạng muốn chém chết cô cho bằng được.
Thôi được rồi, cô nhìn thấu rồi.
Chính cô là người đã chọc điên nó.
Vậy thì hết cách rồi.
Chạy đến bên hồ, cô dừng gót, Kẻ vô diện cũng khựng lại.
Xem ra vì trong hồ có thủy quỷ nên nó mới e dè đến thế.
Thủy quỷ dưới nước cảm nhận được có người trên bờ liền nôn nóng phóng tóc ra.
Tao chờ mỗi tóc của mày thôi đấy!
An Thầm chộp lấy mớ tóc, dồn sức lôi tuột con thủy quỷ lên bờ rồi ném thẳng vào người Kẻ vô diện.
Bị kéo rời khỏi mặt nước, cảm giác ngạt thở ập đến khiến thủy quỷ vùng vẫy kịch liệt.
Khoảnh khắc cơ thể chạm vào Kẻ vô diện, nó như người chết đuối vớ được phao cứu sinh, bám dính lấy không buông.
"Buông ra! Buông tao ra!"
Cảm nhận được mạng sống bị đe dọa, Kẻ vô diện cuống đến mức biết nói luôn.
Thủy quỷ ngoác cái miệng đẫm máu giấu kín dưới mớ tóc đen, hung hăng cắn phập vào người Kẻ vô diện.
Lúc Bạo Bạo và Liệp Cẩu đuổi kịp đến nơi thì chứng kiến ngay cảnh tượng này.
"Sao lại thành chó cắn chó rồi."
"Gâu! [Chú ý ngôn từ của cô đấy nhé]"
Nhóc Samo bên cạnh sủa về phía cô ấy một tiếng.
"Ngại quá, ha ha."
Thủy quỷ mãn nguyện gặm nhấm Kẻ vô diện. Ngay khoảnh khắc Kẻ vô diện vừa tắt thở, An Thầm lập tức lao lên túm chặt lấy mớ tóc của thủy quỷ.
Làm như đây là tiệc buffet chắc?
Ăn thịt xong Kẻ vô diện, thực lực của thủy quỷ tăng vọt. Nó không còn bị ngạt thở trên cạn nữa, liền nhe nanh múa vuốt thị uy với An Thầm.
Cô hờ hững kéo tóc nó buộc chặt vào thành cầu, rồi thong thả phủi tay.
"Mày cứ ở đó mà từ từ cuồng nộ đi."
"Bọn tôi chẳng giúp được gì cả."
Bạo Bạo bĩu môi, cảm thấy bản thân thật vô dụng.
Xích Thầm người ta tự thân vận động giải quyết mọi chuyện êm đẹp.
"Không đâu, cũng nhờ hai người cầm chân nó một lúc, nếu không tôi còn chưa kịp nhìn quy tắc của nó nữa."
"Gâu!"
Samoyed vội vàng sủa hùa theo. An Thầm ngồi xổm xuống, mỉm cười xoa xoa đầu nó.
"Cũng nhờ có mày nữa."
Một nhát giải quyết xong cả thủy quỷ lẫn đầu sỏ Kẻ vô diện nhưng lại không moi thêm được thông tin hữu ích nào.
An Thầm cho rằng điểm tạo lập có lẽ chẳng liên quan gì đến đám quái vật này.
Đã không liên quan thì đừng phí thời gian với chúng nữa.
Nhưng quái vật xưa nay vốn là manh mối chỉ dẫn của bọn họ, bây giờ nếu bỏ qua, cả nhóm lại rơi vào bế tắc.
Cả cái sơn trang rộng lớn nhường này mà chỉ lác đác vài cái quy tắc, lại còn toàn xoay quanh quái vật.
Kết quả là lũ quái vật cũng chẳng mang theo quy tắc nào có ích.
Họ đành rảo bước đi quanh sơn trang một vòng nữa, nhưng vẫn chẳng thu hoạch được gì.
"Điểm tạo lập của cái nhiệm vụ cấp D+ này khó tìm đến thế sao. Chúng ta đã lục soát cẩn thận từng ngóc ngách của sơn trang rồi mà."
Bạo Bạo ngồi phịch xuống đất, hai chân mỏi nhừ.
"Rốt cuộc điểm tạo lập là cái gì cơ chứ…"
An Thầm cũng thấy mông lung. Samoyed vẫy vẫy đuôi, sủa nhẹ với cô một tiếng.
"Sao vậy?"
"Gâu! [Điểm tạo lập là gì thế?]"
Samoyed không nhận ra họ đang đi tìm đồ vật, nó tưởng mọi người đang dẫn mình đi dạo.
"Điểm tạo lập là… nơi khiến cái sơn trang này trở nên kỳ lạ."
"Gâu! [Bên dưới! Ở bên dưới kìa! Em ngửi thấy rồi!]"
"Bên dưới nào?"
"Gâu gâu! [Dưới đáy nước ấy! Em từng ngậm được nhiều xương người ở trong đó lắm]"
Trong đầu An Thầm xẹt qua một tia sáng.
Đúng rồi, khắp sơn trang đều đã tìm kiếm qua.
Chỉ có dưới đáy nước là chưa kiểm tra thôi.
"Chú chó nhỏ nói gì với cô thế?"
Bạo Bạo tò mò hỏi An Thầm.
"Nó bảo dưới đáy nước có thứ gì đó, quả thực chúng ta chưa từng xuống nước kiểm tra."
"Hả? Dưới nước sao? Chắc chắn dưới đó đầy rẫy thủy quỷ cho xem."
Dưới nước là địa bàn của thủy quỷ mà, Bạo Bạo không khỏi lo lắng nghĩ.
An Thầm cũng đang đắn đo tìm cách thăm dò tình hình dưới nước, cứ thế nhảy bừa xuống đó khác nào nộp mạng.
"Hơn nữa, nước ở đây rất sâu."
Liệp Cẩu thình lình buông một câu, thu hút sự chú ý của hai cô gái.
"Lúc trước tôi cứ tưởng vì trong hồ có thủy quỷ nên nước mới chuyển đen. Giờ nhìn kỹ lại thì không phải, không phải nước đổi màu đen, mà là vì nó quá sâu."
Nước sâu thì hóa xanh, nước đen thì hóa vực.
Cho dù không có thủy quỷ rình rập thì dưới đó cũng ẩn chứa mối nguy hiểm tột độ.
"Để tôi liên lạc với Bạch Kỳ."
An Thầm không phải kiểu người thích cậy mạnh, chuyện gì cũng ôm đồm vào thân.
Hiện tại đã hết cách, việc nhờ đến sự trợ giúp từ bên ngoài là điều hiển nhiên.
"Để tôi xem nào, chắc có vài đặc vụ sẽ giúp được đấy, để tôi hỏi xem họ có rảnh không!"
Bạch Kỳ dứt lời liền gọi điện khẩn cấp cho những đặc vụ sở hữu năng lực hệ thủy.
Kết quả thật không may, họ đều đang bận đi làm nhiệm vụ, thậm chí có người còn đang công tác ở tỉnh khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


