Để Xích Thầm tiến vào dị văn quy tắc thật sự quá đỗi nhàn hạ!
Mức độ nguy hiểm của các đặc vụ giảm đi đáng kể.
Bên này, ba nam sinh đều quay mặt đi, không dám nhìn cảnh tượng trước mắt.
Bản thân cô học nhanh, tay chân lanh lẹ nên ngày nào cũng trộm được nhiều nhất. Nhờ vậy mà ít bị đòn nhất.
Những đứa trẻ không trộm được hay trộm ít đều phải chịu đòn roi.
Kẻ nào liên tục về tay không sẽ bị đánh gãy tay chân, ném ra thị trấn ăn xin.
Cảnh tượng khi ấy còn máu me hơn thế này nhiều, chuyện đánh chết một đứa trẻ xảy ra như cơm bữa.
[4. Kẻ bị Kẻ vô diện ăn mất ngũ quan cũng sẽ biến thành Kẻ vô diện.]
Quả nhiên là vậy.
An Thầm lập tức báo cáo tin này cho Bạch Kỳ, chuẩn bị đưa nhóm người lên đường.
Nhưng nam sinh tên Vương Chính đã sợ ngây người, đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích.
"Vương Chính, đi thôi."
Thấy bạn đờ đẫn, Uông Hạ vươn tay vỗ nhẹ vào vai cậu ta.
"Chúng ta đều sẽ chết, tất cả sẽ chết ở trong này mất!"
Vương Chính như bừng tỉnh, hai mắt đỏ ngầu, suy sụp la hét không ngừng.
"Sẽ chết hết! Chúng ta không sống nổi đâu! Chu Hiếu Mẫn chỉ là khởi đầu thôi!"
Tiểu Úy dọa đến ngây dại, nắm chặt lấy tay áo Ngô Vạn Chung.
An Thầm thấy phiền, bồi thẳng một cú chặt tay vào gáy Vương Chính khiến cậu ta ngất lịm.
Đây là do chịu đả kích đến mức tinh thần sắp sụp đổ.
Nếu cứ để cậu ta điên loạn tiếp, sớm muộn gì cũng bị quy tắc đồng hóa mất.
Uông Hạ nuốt nước bọt, thẫn thờ nhìn nét mặt thiếu kiên nhẫn của An Thầm.
"Cõng cậu ta lên, chúng ta xuất phát."
"À, được, được."
Đợi Uông Hạ cõng người lên lưng, An Thầm cất bước tiến về phía trước.
Lúc đi ngang qua Tiểu Úy, cô buông một câu:
"So ra thì tố chất tâm lý của cô cũng khá đấy."
Vốn dĩ Tiểu Úy sợ đến mức sắp xỉu, nghe An Thầm bất ngờ khen mình, hai má liền ửng hồng.
Có, có thật không?
He he.
Bàn tay đang bám chặt Ngô Vạn Chung cũng vô thức nới lỏng đôi chút.
Dù Tiểu Úy khóc lóc ỉ ôi suốt dọc đường nhưng An Thầm chẳng hề thấy phiền.
Giải tỏa những cảm xúc dồn nén một cách hợp lý là chuyện tốt.
Dù Tiểu Úy rất sợ hãi và liên tục rơi nước mắt, nhưng chính nhờ tiếng khóc ấy mà tâm lý cô nàng không bị đè nén quá mức, cảm xúc được giải phóng.
Nhìn Vương Chính là biết cậu ta bị dồn nén quá độ, không dám dùng việc khóc lóc hay các phương thức khác để xả nỗi sợ.
Chắc hẳn cậu ta vướng bận sĩ diện con trai, hơn nữa hai nam sinh đi cùng cũng chưa bộc lộ sự yếu đuối.
Kìm nén lâu ngày sinh ra suy nghĩ lung tung, cuối cùng tự ép bản thân đến mức suy sụp.
Sống trong dị văn quy tắc, đánh mất lý trí là chuyện rùng rợn.
Bởi khi con người không còn tỉnh táo thì chẳng khác gì quái vật, việc gì cũng dám làm.
Dị văn quy tắc sẽ tự động đồng hóa những kẻ như vậy.
Rời khỏi biệt thự, chỉ là dọc đường này Uông Hạ phải chịu vất vả rồi.
An Thầm lấy bản đồ sơn trang nghỉ dưỡng ra kiểm tra.
Họ phải băng qua một rừng trúc nhỏ mới đến được đích.
"Sắp tới phải đi qua một rừng trúc nhỏ, mọi người cẩn thận một chút."
"Vâng."
Đi đến rừng trúc, An Thầm chép miệng.
Cây cối rậm rạp hơn tưởng tượng của cô rất nhiều. Trông tối tăm mịt mù.
Tuy nhiên hiện tại chưa phát hiện quái vật nào, chắc không sao đâu.
Nhóm người bước đi trong nơm nớp lo sợ.
Cũng may bầu không khí trong rừng trúc tuy âm u rợn người nhưng chẳng có biến cố nào xảy ra.
Tất cả đều bình an vô sự đi qua rừng trúc.
"Chúng ta sẽ ra ngoài từ bức tường rào phía trước. Ra ngoài rồi nhớ tìm bác sĩ tâm lý đả thông tư tưởng cho cậu ta nhé."
Nhìn thấy bức tường rào, An Thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác làm vệ sĩ quả thực chẳng dễ chịu chút nào.
Bật thiết bị xé rách lên, trên tường liền xuất hiện một khe hở rộng cỡ nửa mét.
"Đi thôi."
Để nhóm người kia ra ngoài trước, An Thầm liếc nhìn xung quanh rồi cũng theo gót ra ngoài.
Giữa lúc ấy, một khuôn mặt người lẩn khuất trong rừng trúc thò ra, đôi mắt đảo liên hồi.
Vừa đưa người ra ngoài an toàn, đội hậu cần đã lập tức ùa tới. Thấy có người ngất xỉu, họ vội khiêng cáng đến.
"Sao lại có người ngất xỉu thế này! Bị quái vật tấn công à?!"
Một thành viên kiểm tra hơi thở, chuẩn bị hô hấp nhân tạo cho Vương Chính.
"Là do tôi đánh ngất, không sao đâu. Tìm một bác sĩ tâm lý giỏi là được."
Nói đoạn, cô đi thẳng vào trong lều tìm nhóm Bạch Kỳ.
Thành viên đội hậu cần: "…"
Tiêu rồi, Cổ Phong thứ hai xuất hiện rồi.
Tiểu Úy muốn gọi An Thầm lại để nói tiếng cảm ơn nhưng lại sợ làm phiền.
Suy cho cùng công việc đặc vụ bận rộn trăm bề.
"Tuyệt quá Xích Thầm ơi!"
Bạch Kỳ hưng phấn tiến tới ôm chầm lấy An Thầm.
Bởi cô vừa ra tay đã dễ dàng cứu mạng mấy vị công tử tiểu thư kia rồi.
Từ hôm qua đến nay, đám giám đốc không ngừng làm ầm ĩ với Cục giám sát dị văn.
Một người trong số đó từng tài trợ cho Cục, thái độ tuy không gay gắt nhưng ý tứ lại rất rõ ràng.
Cục trưởng chẳng thể thiên vị, cũng không thể trở mặt với người ta, đứng giữa xử lý muôn vàn khó khăn.
"Trách nhiệm của tôi mà. À phải rồi, đưa tôi thêm một cái thiết bị xé rách nữa, tôi phải vào trong ngay."
"Nghỉ ngơi lát đi."
Long Lục cất lời khuyên can.
"Tôi không mệt, không cần nghỉ. Mà này, hiện tại có bao nhiêu đặc vụ vào đó rồi?"
"Hai người, một là Bạo Bạo, người kia là Liệp Cẩu."
"Được."
Nhận lấy thiết bị xé rách, An Thầm lần nữa tiến vào dị văn quy tắc.
Vẫn là vị trí ban đầu, có điều đã xuất hiện thêm quy tắc thứ hai.
[2. Nếu nhìn thấy một cụm vật thể giống như tóc trên mặt nước, lập tức tránh xa.]
Xem ra đây là lời nhắc nhở về sự tồn tại của thủy quỷ.
Sơn trang hiện đang vào mùa vắng khách, lại là cơ sở tư nhân.
Do đó số lượng người không nhiều, tính cả mười mấy nhân viên và nhóm công tử tiểu thư kia.
Muốn tìm nhân viên thì cứ đến thẳng khu vực lễ tân. Cách đây cũng không xa lắm.
An Thầm đi đến bên hồ, quy tắc của thủy quỷ lại hiển thị.
Lần này cô mới chỉ đến gần mép nước, con quái vật đã nôn nóng dùng tóc tung đòn tấn công.
Cô tóm chặt lấy mớ tóc, lôi thẳng nó lên bờ rồi buộc chặt vào một gốc liễu.
"Chết đi."
Nhìn là biết thủy quỷ chính gốc.
Hung hãn đến mức này cơ mà.
"Ực! Ực!"
Con thủy quỷ ngạt thở vùng vẫy kịch liệt, An Thầm mặc kệ nó, tiếp tục rảo bước về phía sảnh chính.
Lúc này tại sảnh chính đã có một đặc vụ túc trực, người này đang điều phối nhân viên sơ tán ra ngoài.
"Nhớ kỹ những điều tôi dặn! Bằng không xảy ra sự cố thì đừng có đổ lỗi cho tôi."
Vừa đi ra cửa, người đó liền đụng mặt An Thầm.
"Đặc vụ à? Xích Thầm, chào cô, tôi là Bạo Bạo!"
Bạo Bạo là đặc vụ cấp D, tính đến nay đã kinh qua chừng bốn, năm cái dị văn quy tắc.
Cô đã nghe loáng thoáng về vị đặc vụ mới này, nghe nói là trường hợp được tuyển thẳng ngoại lệ.
Trước khi bước vào dị văn quy tắc này, Bạo Bạo vẫn luôn thắc mắc.
Quá bất công, bọn họ mài đũng quần ở trường đào tạo đặc vụ bốn năm năm trời. Bản thân cô cũng đã vào sinh ra tử trong dị văn quy tắc bốn năm lần, cớ sao một kẻ chân ướt chân ráo như An Thầm lại được thăng thẳng lên cấp C.
Thế nhưng từ lúc vào đây, thiết bị liên lạc cứ liên tục báo về:
"Xích Thầm cung cấp thông tin, điểm yếu của thủy quỷ…"
"Xích Thầm cung cấp thông tin, Kẻ vô diện…"
Chưa bao giờ Bạo Bạo thấy nhiệm vụ suôn sẻ đến thế, dễ dàng né tránh quái vật để tìm kiếm người sống sót.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

