Cô ta run rẩy mở mắt nhìn ra ngoài cửa, lũ zombie không hề xông vào tiệm như trong tưởng tượng mà chỉ tụ tập cách cửa một mét, lảo đảo vì mất mục tiêu.
“Đây... đây là dị năng của cô?” Mặt Phùng Bối vẫn còn tái mét, không kìm được lùi lại vài bước.
Sau tận thế, một nửa số người sống sót thành công đều có được dị năng. Cô ta đã từng thấy đủ loại dị năng khác nhau, nào là phong, hỏa, lôi, điện, rồi còn có thể hòa mình vào môi trường, thuần hóa dị thú, điều khiển thực vật, có thể thổi bong bóng bao bọc lấy bản thân...
Chỉ duy nhất chưa từng thấy dị năng giống như của cô gái trước mắt!
“... Đây là dị năng gì vậy?” Phùng Bối thấy lũ zombie quả thật không nghe, không thấy được động tĩnh của họ, liền hoàn toàn mềm nhũn ra đất.
Hạ Ngôn nghe vậy hơi nghiêng đầu: “Dị năng à... Mở khách sạn có được tính không?”
Phùng Bối trừng lớn mắt, đây là dị năng gì vậy?
Cô ta mang theo nghi hoặc quan sát xung quanh tiệm, ánh mắt dừng lại trên ba cái máy ở góc tường rồi nhảy dựng lên.
“Cái này cái này... còn có đồ ăn?!”
Hạ Ngôn gật đầu.
“Ăn được không? Mua thế nào?” Mặt Phùng Bối gần như dán vào cái máy, chỉ muốn bê hết tất cả đồ ăn bên trong ra ăn cho đã.
Trời mới biết cô ta đã bao lâu không được ăn một bữa cơm tử tế.
Ngày nào cũng là bánh quy nén ngâm nước, mà đó đã là thức ăn mà người khác cầu cũng không được.
Nhưng những món ăn trước mắt này đều có thể ăn sao?!
Mua thế nào? Hạ Ngôn lại quên mất chuyện này, cô là chủ khách sạn, mua đồ không cần điểm tích lũy, nên cũng chưa từng nghĩ đến phương diện này...
“Cô đợi tôi một chút.”
Mở giao diện cửa hàng, tìm máy thu ngân kiêm quy đổi trong thanh tìm kiếm, trong một loạt các lựa chọn khác nhau, cô tìm thấy phiên bản miễn phí ở trang cuối cùng, xác nhận chọn.
Hạ Ngôn giả vờ cúi xuống, đặt chiếc máy thu ngân nặng trịch lên quầy.
“Cô có tinh hạch không?”
Phùng Bối sờ túi, chỉ tìm ra một viên tinh hạch cấp một.
Tinh hạch cấp một thì mua được gì chứ, mấy món cơm này trông có vẻ rất đắt... Cô ta mang theo vẻ chán nản, không cam lòng hỏi: “Tinh hạch cấp một có mua được không?”
Hạ Ngôn cười đầy bí ẩn, bảo cô ta đặt tinh hạch vào khe nhỏ trên máy.
Phùng Bối làm theo, chăm chú nhìn màn hình.
Rất nhanh, trên màn hình hiện ra một dòng chữ: Tinh hạch cấp một, có thể quy đổi 100 điểm tích lũy, có muốn quy đổi không?
Phùng Bối không thể chờ đợi được mà nhấn Có.
Máy nhả ra một chiếc thẻ.
“Như vậy là được rồi sao?” Phùng Bối cầm lấy thẻ xem xét kỹ lưỡng, chẳng khác gì thẻ tích điểm ở siêu thị trước tận thế.
Hạ Ngôn bước ra khỏi quầy thu ngân, cô cũng tò mò không biết giá của những món ăn trên máy này là bao nhiêu.
Phùng Bối chọn một phần cơm trộn thịt nướng trên máy bán đồ ăn trưa.
[Cần thanh toán 15 điểm tích lũy, vui lòng quẹt thẻ.]
Phùng Bối lại một lần nữa không thể tin được mà trừng lớn mắt, run rẩy quẹt thẻ, chưa đầy vài giây một hộp cơm đã được đẩy ra.
“Quá quá quá... quá thần kỳ!”
Kệ có phải chết hay không, cô ta phải ăn cho no đã.
Hạ Ngôn nhìn 15 điểm tích lũy vừa vào tài khoản, cuối cùng thành tích kinh doanh của cửa hàng cũng không còn là số không nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
