Ánh mắt Đại Lưu lóe lên, bà ta tuy rằng kiêu ngạo nhưng cũng biết ai không thể đắc tội, hai người này đúng lúc lại là những người bà không thể đắc tội.
“Bác hai nói sao vậy ạ, bất kể nói thế nào Trương Viễn cũng kêu cháu một tiếng mẹ, hơn nữa bình thường cháu cũng không có đối xử tệ với nó!” Đại Lưu tự cảm thấy mình nói không hề sai, ít nhất bà ta vẫn để anh bình an vô sự sống đến bây giờ không phải sao!
“Hừ, thật không thể nói lý!” Ông hai không muốn cùng một người đàn bà tranh cãi so đo với nhau. Ngược lại, ông nhìn người anh bên cạnh mình, ra hiệu cho ông ấy giải quyết.
Ông cả nhìn thấy ánh mắt đó, trong lòng bật cười người em trai của mình, vẫn là trước sau như một, vẫn luôn ghét đối phó với loại phụ nữ hỗn láo như này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


