Trương Viễn cõng Hứa Khả Nhân trên lưng, bước chân anh vẫn vững vàng, dọc theo đường đi không ai nói chuyện, chỉ lặng lẽ cảm nhận giờ phút này bình yên.
Nằm trên tấm lưng rộng lớn của anh, Hứa Khả Nhân đột nhiên cảm thấy người đàn ông này giống như một ngọn núi, có thể gánh vác tất cả vui buồn, đau khổ, vui sướng của cô trên vai, là bến đỗ vững chắc để cô tin tưởng và dựa vào.
Trương Viễn không biết Hứa Khả Nhân đang ở trên lưng anh suy nghĩ nhiều như vậy, anh tập trung cõng Hứa Khả Nhân và thận trọng đi từng bước về phía trước, vì sợ làm cho người trên lưng anh không thoải mái.
Giờ phút này, ở trong đêm tối, hai trái tim đang xích lại gần nhau hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


