"Thật không đấy? Bà nghe chuyện này ở đâu thế, chưa nghe nhà Tiểu Việt nhắc đến bao giờ." Mấy người còn lại truy hỏi.
"Hôm đó Tiểu Bính đi mua thuốc lá cho bố nó, lúc đi ngang qua nhà Tiểu Việt thì tình cờ trông thấy." Đối với khả năng hóng hớt tin tức của mình, bà cụ Hoàng tỏ ra khá đắc ý: "Tôi cũng vừa mới nghe được từ mẹ Tiểu Bỉnh lúc ăn trưa thôi."
Khương Chi thầm khâm phục từ tận đáy lòng, mấy bà cụ này thật sự lợi hại, cảm giác như không có bí mật nào trong thôn có thể thoát khỏi đôi mắt như ra-đa của họ.
Khương Chi sợ nếu còn ngồi lại với họ nữa thì đến cả gốc gác của mình cũng bị họ moi ra mất, cô vội vàng bưng bát bỏ đi.
Khương Chi rửa sạch bát đũa rồi đặt vào bếp. Trong nhà chính, Phan Hồng Phương và mấy bà cụ đang sôi nổi tán gẫu, cô không dám quay lại, sợ lát nữa lại bị họ kéo lại hỏi han, thế là cô bèn đi vòng ra sau rồi vào nhà bằng cửa sau.
Thôn này tên là Mộc Sa, vì hẻo lánh xa xôi, giao thông tắc nghẽn nên nơi đây nghèo nàn lạc hậu, đến cả một con đường xi măng cũng không có, toàn là đường đất, nhà cửa cũng là những ngôi nhà gạch đất thấp bé, cũ nát.
Nhà của Hiểu Mai xây trên sườn núi, phía sau là một khu rừng lớn, cây cối xanh um tươi tốt.
Tuy đang là tháng bảy giữa hè, nắng gắt như lửa, nhưng trong căn nhà này lại rất âm u và ẩm ướt.
Bụng đã no, cơn buồn ngủ lập tức kéo đến, Khương Chi định về phòng ngủ một giấc.
Không phải cô vô tư, mà là vì người anh họ thứ hai của Hiểu Mai vẫn chưa gặp chuyện không may, nên tạm thời cô vẫn an toàn.
Nằm trên giường, trong tiếng ve kêu ngoài cửa sổ, Khương Chi chìm vào giấc ngủ say.
Không biết đã ngủ bao lâu, Khương Chi bị người khác gọi dậy.
Hiểu Dũng đứng bên giường cô, bảo cô rằng đã 6 giờ rồi, phải sang nhà bác cả ăn tiệc tang.
Khương Chi đi theo Hiểu Dũng đến nhà bác cả, trong sân bày mười mấy, hai mươi bàn tiệc, người ngồi đông nghịt.
"Chị, chị vẫn chưa đi thắp hương cho anh cả phải không?" Hiểu Dũng đột nhiên hỏi.
"Chưa." Khương Chi lắc đầu.
Hiểu Dũng kéo cô chen qua đám đông.
Vào trong nhà, Khương Chi thấy một cỗ quan tài đặt ở chính giữa, một người phụ nữ toàn thân mặc đồ tang đang quỳ bên cạnh, khóc lóc đốt vàng mã, một người đàn ông trung niên tay dắt một cậu bé khoảng 10 tuổi đứng bên cạnh, sắc mặt đau buồn.
Khương Chi đoán đây chắc là gia đình bác cả.
Ánh mắt cô vô tình liếc qua di ảnh trên bàn, chàng trai trong ảnh mỉm cười, nhìn thẳng vào cô.
Lòng Khương Chi chùng xuống, trong nhà khói hương nghi ngút khiến cô cảm thấy rất khó chịu.
Hiểu Dũng thấy sắc mặt cô có chút không ổn, hỏi cô bị sao vậy.
Khương Chi lắc đầu, nói một câu đi ra ngoài thôi.
Mỗi bàn trong sân đều chật ních người, Khương Chi cảm thấy có chút may mắn nói: "Hình như hết chỗ rồi."
Vậy thì... Cô có thể đi được rồi phải không?
Thật tình, cô không muốn ở lại đây ăn cơm chút nào.
Trên bàn tròn, có người đàn ông uống đến đỏ mặt tía tai, gân cổ lên nói chuyện với người bên cạnh, nước bọt bay tứ tung. Có người phụ nữ bế con, vừa dỗ đứa bé đang khóc, vừa không quên dùng ngón tay lanh lẹ tranh giành thức ăn với người khác. Mấy đứa trẻ lớn hơn thì luồn lách trong đám đông, cười đùa ầm ĩ, thỉnh thoảng lại hét lên, đưa bàn tay nhỏ bẩn thỉu ra vơ lung tung trên bàn, khiến mặt bàn trở nên bừa bộn bẩn thỉu.
Nhìn cảnh tượng đó, Khương Chi chẳng muốn ăn nữa, đầu óc lại còn đau nhức vì tiếng ồn ào.
Thế nhưng Hiểu Dũng lại cho cô một ánh mắt "cứ yên tâm", rồi nói: "Mẹ giữ chỗ cho chúng ta rồi."
Vừa dứt lời, Khương Chi thấy ở bàn trong cùng bên trái, một người phụ nữ đứng dậy vẫy tay lia lịa về phía cô, chính là Phan Hồng Phương, cô đành phải chấp nhận số phận mà đi tới.
Cố gắng ăn cho xong bữa cơm, Khương Chi tưởng rằng mình có thể về nhà, nào ngờ lại được thông báo rằng vì là người thân, tối nay cô phải thức canh linh cữu.
"Chỉ có mình con thôi sao?" Khương Chi kinh ngạc hỏi, cô chưa từng làm việc này bao giờ, không hiểu rõ những thứ này cho lắm.
"Sao có thể chỉ có một mình con được." Phan Hồng Phương nói: "Mẹ cũng ở lại mà."
"Vậy thì tốt rồi." Lúc này Khương Chi mới yên tâm.
Lúc nãy ăn cơm uống hơi nhiều nước, Khương Chi bỗng muốn đi vệ sinh, đang định mở miệng hỏi nhà vệ sinh ở đâu thì lại nhận ra bây giờ mình là Hiểu Mai, phải biết nhà vệ sinh ở đâu, hỏi như vậy không ổn.
Dù sao nhà cũng chỉ lớn thế này, cô bèn đứng dậy tự mình đi tìm.
Không ngờ đi vệ sinh mà cũng náo nhiệt đến vậy, còn phải xếp hàng, phía trước có ba bốn người đang đứng, xong lượt họ mới đến cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)