Người dân vẫn còn chưa hết hứng thú mà đi theo anh ta ra khỏi linh đường.
Thôn trưởng thô bạo kéo Chu Xuân Chi vào phòng, trở tay tát một cái, đánh bà ta ngã xuống đất.
"Bà điên này, hại chết tôi thì bà có lợi gì?"
Chu Xuân Chi như điên như dại nằm nghiêng trên đất, ôm mặt, lúc cười lúc khóc, không phản ứng lại với lời nói của thôn trưởng.
Kẻ ngốc không phải sinh ra đã ngốc, anh ta vốn dĩ cũng như những đứa trẻ bình thường khác, cho đến năm 8 tuổi mắc một trận bệnh nặng, sau đó đầu óc có vấn đề.
Đã đi khám ở mấy bệnh viện trong thành phố, bác sĩ nào cũng nói không chữa được. Chu Xuân Chi ngày nào cũng lo sốt vó, cầu xin thôn trưởng đưa con trai đến bệnh viện lớn hơn xem thử, nhưng thôn trưởng lại không đồng ý, nói đã xem nhiều lần rồi, bác sĩ đã nói không chữa được, vừa mất mặt lại vừa tốn tiền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

