Khương Chi vỗ vỗ vai cậu, coi như là vuốt giận: "Ban nãy em đang nhìn gì thế?"
Vừa hỏi câu này xong, Hiểu Dũng lại phấn chấn lên, cũng chẳng còn bận tâm đến việc Khương Chi cố ý dọa mình nữa.
Cậu thần bí kéo Khương Chi đến trước cửa sổ, thấp giọng nói: "Em vừa thấy có người trong rừng."
Khương Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn cậu, khó hiểu nói: "Có người thì sao, lẽ nào anh ta nhìn trộm em à?"
Cô lập tức nghĩ đến đứa con trai ngốc của thôn trưởng.
"Không phải không phải." Hiểu Dũng vội vàng nói: "Đó chính là... Cái thứ... Mà tối qua em thấy lúc chụp ảnh cho mọi người đó!"
Cái thứ tối qua ư?
"Hơn nữa, quan trọng nhất là, lần này em cuối cùng cũng nhìn rõ mặt người đó rồi."
Nói đến đây, Hiểu Dũng dừng lại, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc, dường như có chuyện gì đó không nghĩ ra.
Khương Chi hỏi: "Sao vậy, có gì không đúng à?"
"Không phải, em chỉ thấy hơi lạ thôi, người đó trông rất giống Cường Tử."
"Cậu ta... Qua đời rồi à?"
"Chưa, đó chính là điểm em thấy kỳ lạ, rõ ràng cậu ta vẫn còn sống." Hiểu Dũng do dự nói: "Lẽ nào em nhìn nhầm? Không thể nào..."
Khương Chi: "Ban ngày ban mặt gặp ma, em chắc mình không nhìn nhầm chứ?"
Hiểu Dũng không đồng tình nhìn cô: "Chị, chiều hôm đó chị cũng ban ngày gặp ma cơ mà? Em đã tin chị rồi, mà chị lại không tin em."
Khương Chi vỗ vỗ đầu, đầu óc cô nhất thời chưa thông, lại quên mất hôm đó cô cũng gặp phải vào ban ngày.
Hơn nữa, cũng là một ngày trời âm u có mưa.
Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời âm u đến đáng sợ, chắc chắn sẽ có một trận mưa lớn.
Khương Chi mơ hồ cảm thấy có mối liên hệ giữa mấy chuyện này.
Trời âm u, màu đen, đàn ông...
Cô nghĩ ra rồi!
"Em nghi ngờ người mà chúng ta thấy ba lần này, thực ra chỉ là một." Khương Chi trầm ngâm nói: "Chẳng trách tối qua chị thấy người đó hơi quen, thì ra cậu ta chính là người đàn ông áo đen mà chị thấy lần đầu tiên."
"Tại sao cậu ta cứ đi theo chúng ta, lẽ nào có mục đích gì? Đúng rồi, Hiểu Dũng, em nói mình quen cậu ta mà?"
Hiểu Dũng rất bối rối, cậu chắc chắn mình không nhìn nhầm, người đàn ông áo đen ngoài cửa sổ chính là Cường Tử, nhưng Cường Tử lại chưa chết, sao có thể là ma được chứ?
"Đúng là quen biết thật, nhưng Cường Tử là người sống sờ sờ mà."
Khương Chi bị nói cho rối tung lên: "Liệu có phải Cường Tử đứng ngoài cửa sổ không, cậu ta vừa hay lại mặc đồ đen, khiến em lầm tưởng cậu ta là con ma áo đen mà em thấy tối qua?"
"Không thể nào, vì em vừa mới thấy, cậu ta... Cậu ta biến mất ngay trước mắt em."
Ông Hoàng sống ở lưng chừng ngọn núi phía đông trong thôn, đã hơn 50 tuổi nhưng đến giờ vẫn độc thân một mình, bình thường vào núi săn bắn, cuộc sống chủ yếu dựa vào con mồi săn được.
Ông Hoàng cao lớn, có râu quai nón, từ mí mắt đến tai có một vết sẹo dao đáng sợ. Tuy đã ngoài năm mươi, nhưng đôi mắt sắc lẹm vẫn bén nhọn như tên, khi nhìn người khác, giống như đang nhìn chằm chằm vào con mồi, khiến người ta không dám đến gần.
Lúc Khương Chi và Hiểu Dũng đến nơi, ông Hoàng đang lột da một con thỏ, ông ấy tay phải túm lấy chân thỏ, tay trái giật mạnh xuống, cả tấm da lập tức bị tuột ra.
Trên người thợ săn luôn có sát khí.
Khương Chi đi đến bên cạnh Hiểu Dũng, mắt lén lút đánh giá ông Hoàng, quần áo trên người ông ấy dính đầy vết máu đen đỏ, phía trước bóng loáng dầu mỡ, chắc là do mỡ động vật dính vào.
Cả cái sân vô cùng bẩn thỉu, từ xa đã ngửi thấy mùi hôi. Mùi máu tanh, mùi hôi của dầu mỡ và mùi khai nồng của da lông động vật trộn lẫn vào nhau, cực kỳ khó ngửi.
Ông Hoàng đi đến một cái giá gỗ, trên đó treo mấy con thỏ đã lột da lông, máu me đầm đìa, mảnh đất bên dưới vì bị máu ngấm lâu ngày mà đã chuyển sang màu đỏ đen. Ông ấy đưa tay lấy ba con thỏ xuống, dùng một sợi dây cỏ buộc vào chân sau của mấy con thỏ, rồi quăng xuống trước mặt Hiểu Dũng.
Ra khỏi sân nhà Ông Hoàng, Khương Chi thở phào nhẹ nhõm: "Ông Hoàng này trông có vẻ đáng sợ."
"Chứ còn gì nữa, trẻ con trong thôn luôn sợ ông ấy, còn có tin đồn ông ấy ăn thịt người nữa đấy." Hiểu Dũng khẽ cười: "Thế nên, nhà nào có trẻ con không nghe lời, người lớn trong nhà sẽ lấy ông Hoàng ra dọa chúng, nói là nếu không nghe lời sẽ bị đem cho ông Hoàng ăn thịt."
Sột soạt...
Đột nhiên, bụi cây thấp bên cạnh động đậy, sau đó kẻ ngốc từ trong đó lao ra.
Kẻ ngốc nhảy đến trước mặt họ, miệng còn chảy nước dãi, nói: "Hì hì, hì hì, kẹo, tôi muốn ăn kẹo."
Anh ta chìa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, cứ thế cười ngây ngô với Khương Chi và Hiểu Dũng.
Khương Chi không có ấn tượng tốt về anh ta nên im lặng không nói gì.
Hiểu Dũng nói: "Bác Văn, chúng tôi không có mang kẹo theo."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



