: Mít
Chó con cứng đờ ngay lập tức.
Cô biết có thể người nhận nuôi đã đoán được cô có gì đó lạ thường, nhưng không ngờ anh lại nói thẳng ra như vậy!
Ngày hôm qua khi ở trong núi anh chỉ mới nghi ngờ thôi, lúc ở trong núi hôm qua, anh ôm cô nói một câu “cho dù nhóc là cái gì”, cô cũng đã hiểu… anh đã đoán được gì đó.
Lúc đó, cô dùng thái độ đánh chết không chịu nhận.
Nhưng mà bây giờ...
Anh đã hỏi thẳng cô rồi!
Tròng mắt của Mạc Linh Chi liếc qua liếc lại, cô vừa mới nghĩ ngợi, Hạ Vân Trù đã gõ nhẹ xuống đầu cô: “Đừng có giả vờ không hiểu, cả thế giới đều biết nhóc có thể hiểu tiếng người.”
Mạc Linh Chi: “...”
Hạ Vân Trù: “Không thể nói cho anh biết được sao? Hay là lo lắng anh biết rồi… sẽ thương tổn nhóc?”
Vẻ mặt anh lập tức trở nên cô đơn.
Đương nhiên, đây đều là thái độ anh cố gắng biểu hiện ra ngoài.
Chó con rất hay bị dính chiêu này, cô lập tức cuống lên, đôi chân ôm lấy anh: “Áu.” Không phải!
Cô không hề cảm giác được anh muốn thương tổn cô, ngược lại, cô cảm thấy nhất định là anh rất thích cô.
Đôi mắt Hạ Vân Trù hơi cụp xuống, nhìn rõ sự đau lòng.
Mạc Linh Chi hất cằm lên, cô càng thêm sốt ruột: “Chít!” Tôi nói cho anh biết, nói cho anh biết!
Hạ Vân Trù nhìn cô.
“Áu” Chó con chỉ vào mình, trong miệng phát ra một âm điệu gào lên kỳ quái.
Hạ Vân Trù hơi run.
Chó con muốn nói gì đó với mình… nhưng chỉ là cô nói lên nhưng anh lại không hiểu mà thôi.
Từ trước tới này, anh đều dựa vào việc ngầm hiểu ý cô, lúc này cô lại “nói” việc anh hoàn toàn không biết, cho nên anh không thể suy luận ra được!
Thấy anh mờ mịt, Mạc Linh Chi muốn hóa thành hình người nói chuyện với anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)