*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
: Siro
Hơn nữa, kể cả giữa chó với chó thì liệu có dấu hiệu rõ ràng nào về việc chúng đang “trò chuyện” với nhau không?
Cô ăn được mọi thứ, những món chó không thể ăn thì cô ăn cũng chẳng có vấn đề gì.
Lâu vậy rồi mà không thấy cô lớn thêm, vả lại cô còn “gầy đi trông thấy”.
Anh đã từng rất hồ nghi về cô, ba phần nghi ngờ biến thành sáu phần.
Chi Chi quả thật không đơn giản.
Nhưng ngay khi ý niệm này xuất hiện, suy nghĩ đầu tiên của anh không phải là “Nó có hại anh không”, cũng không phải “Rốt cuộc nó là gì”, mà là...
Nó có thể ở bên anh được bao lâu?
Dầu gì tuổi thọ của chó có hạn không bằng loài người, anh sợ nhất chính là ngày nó sẽ lìa xa anh.
Xưa nay, những người cô đơn khi đã có bạn thì quả thực không thể chấp nhận nổi việc phải ở một mình.
Trong đêm tối, Hạ Vân Trù duỗi tay xoa đầu chó con.
Không cần biết nhóc là gì, là yêu, là tiên, là quỷ, hay bất cứ thứ gì chưa rõ, thì anh cũng không sợ sệt hay hoảng loạn.
Anh không khỏi lắc đầu.
Không ngờ lần đầu tiên phá bỏ tam quan và đối mặt với một tồn tại siêu nhiên trong đời lại dành cho một đứa nhóc như vậy.
Anh cũng lo lắng nhóc này - một sinh vật siêu nhiên - sẽ bị loài người ức hiếp...
Bởi nó vừa ngốc nghếch, vừa ngây thơ.
“Khò khò khò...” Chó con không cảm giác được gì, đang say giấc nồng.
Hạ Vân Trù lặng lẽ nói: Ngủ ngon.
Về phần rốt cuộc Chi Chi là gì thì nó cũng chỉ là một con yêu quái tinh khôn. Thời gian còn dài, sau cùng anh sẽ phát hiện ra toàn bộ chân tướng mà thôi.
Trong tiếng hít thở của cô, Hạ Vân Trù nhắm mắt lại và chìm vào giấc mộng.
Họ ngủ say sưa, nhưng sự náo động họ để lại hôm nay đang làm toàn mạng xôn xao suốt cả đêm...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)