: Mít
Không phải Mạc Linh Chi đi xuống từ ngọn núi này nhưng ngọn núi lớn này cực kỳ giống nơi mà cô đã từng sinh sống rất nhiều năm trước, cô có thể tìm thấy cảm giác quen thuộc từ nơi đây.
Loại hơi thở thiên nhiên này, mặc dù có chút khô khan, không bằng sự náo nhiệt của xã hội loài người nhưng mà lại tạo nên một cảm giác yên bình quen thuộc.
Dường như quay trở về nhà.
Mắt Mạc Linh Chi cũng sáng lên.
Hạ Vân Trù hơi kinh ngạc, đạo diễn Chương cũng cực kỳ bất ngờ, bọn họ đều nghĩ rằng khi đến nơi này chắc chắn Mạc Linh Chi không thể thích ứng được như Hạ Vân Trù.
Dù sao, Hạ Vân Trù cũng là con người, cho dù anh không thích, dù anh thấy không thích nghi được thì cũng có thể cố gắng giả vờ thể hiện.
Còn chó con được Hạ Vân Trù cưng chiều chắc chắn không thể thích nghi được với hoàn cảnh như vậy, cô chắc chắn sẽ biểu hiện ra ngoài, thậm chí bọn họ đã chuẩn bị trước tình huống chó con sẽ dùng trăm phương ngàn kế để về nhà...
Nhưng họ hoàn toàn không ngờ tới, không những cô không hề sợ hãi, ngược lại còn rất chờ mong.
Trên phát sóng trực tiếp cũng hiện lên những tiếng kinh ngạc...
“Ha ha, Chi Chi nhìn thấy cảnh sắc nên thơ hữu tình, cho nên vui vẻ, vậy cũng không được sao?”
...
Ngay sau đó, mọi người phân ra làm hai chiến tuyến cãi nhau trong phòng phát trực tiếp.
Tranh luận khoảng mười mấy phút, mới có người nói...
“Đừng ồn ào nữa, cụ thể như thế nào, cứ tiếp tục xem chẳng phải sẽ rõ sao?”
“A, cuối cùng tôi cũng nghỉ làm rồi, vừa mới vào xem.”
“Ha ha, gần đây tôi đang đi nghỉ, vừa vặn có thể xem cả ngày.”
“Người đi làm ước ao.”
“Người đi học ước ao.”
"Tôi là nhân viên liên quan tới chương trình, công việc gần đây của chúng tôi là xem phát sóng trực tiếp của Chi Chi, và học tập ha ha ha.”
“Mẹ kiếp, tôi ghen tị đến phát khóc, xem trực tiếp còn có lương!!”
...
Cuối cùng trực tiếp cũng yên tĩnh trở lại, Hạ Vân Trù và Chi Chi đi theo ê-kíp tới một ngôi làng nhỏ dưới núi tuyết.
Người của ê-kíp đã chuẩn bị kỹ càng, dẫn một người một thú cưng đi thẳng tới một ngôi nhà bên ngoài gần núi tuyết nhất.
Đây là một ngôi nhà làm từ đá và đất sét, tuy rằng trong mùa đông nên ở như vậy thì mới có thể giữ ấm, nhưng không thể không nói, đúng là có vẻ rất cũ nát, khổ cực.
Trong phòng lạnh đến thấu xương, chăn bông trên giường còn mới và rất dày, còn có hai bộ quần áo chống lạnh cùng mũ và khăn quàng cổ, khăn tay, ngày cả Chi Chi cũng có quần áo chống lạnh.
Nhưng quan trọng nhất là đồ ăn.
Cái gì cũng không có!
Ngay cả đồ ăn mang từ ngoài vào cũng không có.
Đạo diễn Chương: “Hạ tổng, Chi Chi, nơi này chính là nơi hai người sẽ sống ba ngày hai đêm, để tránh gian lận, mời hai người nộp ví tiền và công cụ truyền tin.”
Hạ Vân Trù: “...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)