: Mít
Trong mật thất.
Đúng là Tô Ức đã nắm giữ được manh mối qua cửa, lần này đi vào, anh ta dẫn theo Bạch Ngọc đi thẳng vào trong.
"A a a!" Bạch Ngọc rít lên một tiếng, muốn nhào về phía Tô Ức.
Nhưng mà lúc Tô Ức nghe thấy cô ta hét lên, “giống như không chú ý” đi vài bước về bên cạnh, ngồi xổm xuống, có vẻ đang kiểm tra manh mối.
Sau đó, Bạch Ngọc vồ hụt, suýt nữa đập mặt vào tường.
Cô ta nhanh chóng chống tay lên tường, trong mắt lóe lên sự tức giận.
Tô Ức này không phải nói phải xào CP sao? Vậy mà không phối hợp chút nào!
Giọng nói của cô run lẩy bẩy: “Tô Ức... A Ức, em rất sợ...”
Tô Ức lén lút lườm một cái, đây đã là lần thứ hai đi vào rồi.
Lần trước cũng hét lên như vậy, nhào tới, nhưng anh cảm thấy cô ta không hề sợ sệt, hoàn toàn là muốn “tiếp xúc thân mật.”
Anh giật giật khóe miệng: “Không có gì đáng sợ, ê-kíp đã giảm bớt độ khung b0 rồi, hơn nữa chúng ta vừa đến đây, sau đó có tiếng động lạ vang lên, âm thanh đó ở chỗ này.”
Anh ta còn giơ tay, chỉ vào vị trí phát ra âm thanh.
Lần trước chỗ này có âm thanh phát ra, anh ta cũng bị dọa hết hồn, sau đó còn bị Bạch Ngọc ôm chặt lấy.
Lần này, anh nhắc nhở luôn.
Bạch Ngọc nghĩ thầm, lần này có thể thêm chút lửa vào scandal được không?
Cô ta đã có thể dự đoán được, sau tập này, CP của cô và Tô Ức nhất định sẽ lên top!
"Bạch Ngọc, đây chỉ là con rối, lần trước đi đến đây, không phải đã nhìn thấy rồi sao?” Mặt Tô Ức không hề có cảm xúc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)