: Mít
Im lặng, im lặng rất lâu.
Mạc Linh Chi dùng ánh mắt tràn đầy ước ao nhìn về phía Hạ Vân Trù.
Người nhận nuôi, trông cậy vào anh!
Hạ Vân Trù buông tay: "... Xem ra nhiệm vụ này của chúng ta rất khó thành công rồi."
Mạc Linh Chi: "???"
Cô trợn tròn cặp mắt.
Sau đó, một bàn chân vỗ lên trên người Hạ Vân Trù, hai chân trước ôm lấy đầu anh, trừng mắt nhìn anh: “Áu!” Không được, nhất định phải hoàn thành!
Cô muốn giành thắng lợi, cô muốn chứng minh bản thân, để cho những người coi thường gấu trúc phải mở rộng tầm mắt.
"Được rồi." Giọng nói của Hạ Vân Trù bất đắc dĩ.
Anh cứ để cô thoải mái ngồi trên vai anh, nhấc chân, chậm rãi đi về phía bãi cát.
Đảo mắt xung quanh, ngoại trừ bảo vệ đang cản trở những người hâm mộ, không nhìn thấy những “người qua đường” khác.
Mà cái gọi là “người qua đường”, chắc chắn không thể ở bên ngoài, cũng chỉ có thể là những người hoạt động trong ê-kíp.
Người quay phim, nhân viên, bảo vệ, người bán vé, còn có mấy ông chủ cửa hàng ở cách đó không xa...
Đầu tiên, Hạ Vân Trù dẫn Mạc Linh Chi tới công viên trước mặt, nhân viên cũng nhìn về phía họ.
Anh không nhúc nhích.
Thấy Hạ Vân Trù bất động, Mạc Linh Chi giơ chân lên, vỗ vỗ anh, mang theo ý giục dã.
Chào hỏi như vậy...
Nhân viên vô thức lùi về sau vài bước, kéo dãn khoảng cách với họ.
Hạ Vân Trù vẫn cứng mắt: "Xin hỏi..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)