Hạ Vân Trù đối xử tốt với cô như vậy, cô còn nguyện ý rời đi với bé.
Trương Tụng Hạo vô cùng cảm động.
Rời đi cùng với Chi Chi, đi đâu cũng được.
"Chi Chi, để anh ôm em." Giọng nói non nớt của bé vang lên.
Mạc Linh Chi ngẩng đầu liếc mắt nhìn bé, vóc người nhỏ nhắn, tay nhỏ chân nhỏ, có thể ôm được cô bao lâu?
Đừng làm vướng chân cô đi lang bạt.
Nếu như không phải nhìn bé còn nhỏ lại là một loài người, có thể nói chuyện được với người khác, lại bị ba mắng hung hăng như vậy, thì cô còn lâu mới chọn đi lang bạt với đứa trẻ loài người này.
Sau đó, cô lắc lắc đầu.
Trương Tụng Hạo càng cảm động hơn, cô sợ bé mệt... nên không nỡ để bé ôm đó.
Đứa bé loài người giơ tay, lau giọt nước mắt chảy ra vì đau thương và cảm động, bước nhanh hơn.
Có thể bỏ nhà ra đi cùng với Chi Chi, tương lai cũng trở nên đáng chờ mong.
Mặc dù Trương Tụng Hạo là đứa bé loài người, nhưng mà bé rất thông minh, hơn nữa đã lên kế hoạch “bỏ nhà ra đi” từ rất lâu.
Mặc dù Mạc Linh Chi là "gấu trúc quốc bảo", không hiểu rõ xã hội loài người, nhưng cô được cái sống lâu hơn Trương Tụng Hạo, cũng thông minh hơn nhiều.
Cái tổ hợp này, trong lúc người làm còn đang tìm kiếm xung quanh biệt thự, bọn họ một người một thú đã nhảy lên xe du lịch, “lang bạt” tới một nơi rất xa.
Trong cặp sách của Trương Tụng Hạo có tiền, người trên xe du lịch cũng không nói là không được mang theo thú cưng theo, hơn nữa Mạc Linh Chi còn có một tuyệt chiêu.
Cô vùi người vào l0ng nguc của Trương Tụng Hạo, không nhúc nhích, cực kỳ giống một con gấu trúc nhồi bông.
Hết cách rồi, ai bảo hầu như toàn bộ gấu trúc đều sinh sản trong căn cứ đây?
Căn bản không thể nhìn thấy gấu trúc ở bên ngoài!
Mạc Linh Chi có thể phát hiện ra điều này cũng vì Hạ Vân Trù. Trước đây, lần đầu anh đưa cô tới bệnh viện thú y, cô có chút sợ sệt nên không hề nhúc nhích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)