: Siro
Trương Dương Triết chăm chú nhìn Trương Tụng Hạo, trong lòng vừa tức giận vừa nôn nóng, giận vì cậu bé không ngoan.
Nói xin lỗi mà khó khăn vậy sao?
Hơn nữa, vốn dĩ đó chính là lỗi của thằng bé, không phải à?
Đang quay phim và có nhiều người chứng kiến, sao thằng bé không biết điều một chút chứ?!
“Trương Tụng Hạo!” Trương Dương Triết lại cao giọng quát lớn.
Không ai nói gì. Nhóm Cam Vũ Quyên và đạo diễn Chương không biết sao lại dính vào. Tô Ức thì không muốn liên quan gì. Hạ Vân Trù càng thờ ơ lạnh nhạt trong suốt quá trình.
Thậm chí, chó con luôn “tự kỉ” cũng lặng lẽ ngẩng đầu lên.
Đáng sợ quá đi mất.
Người ba này dữ dằn thật đó.
Hét xong, Trương Dương Triết định nói thêm, nhưng Trương Tụng Hạo lại đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt rồi cắn môi xoay người chạy ra ngoài.
“Trương Tụng Hạo!” Trương Dương Triết vô thức đuổi theo vài bước, gọi.
Tuy nhiên, cậu bé không hề dừng lại, mà lao thẳng ra khỏi biệt thự.
Cam Vũ Quyên ngẫm nghĩ một lát, rồi thử thăm dò: “Tụng Hạo còn nhỏ, anh nên nói chuyện đàng hoàng với nó...”
Bạn trai trẻ của cô gật đầu, đứng dậy: “Đúng vậy, thầy Trương mau đi xem thử đi ạ. Trời tối rồi, hay là tôi đi tìm với anh nhé!”
Trương Dương Triết mím môi, cố gượng cười với anh ta: “Không cần, tôi đi xem thử là được.”
Nói rồi, anh ấy vội vàng ra ngoài.
Bạn trai trẻ Trần Dương yêu chiều nhìn Cam Vũ Quyên: “Vũ Quyên, em chờ ở đây nhé, anh cũng đi xem sao, trẻ con chạy ra ngoài vào buổi tối thế này anh lo lắng cho an toàn của thằng bé lắm. Vả lại, cha con họ như thế làm anh không yên tâm được.”
Trần Dương chạy nhanh ra ngoài, tỏ vẻ sốt sắng.
Cam Vũ Quyên sửng sốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)