Trans: Mướp Đắng
Đồng tử Mạc Linh Chi co lại, gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Ngọc, móng vuốt cô bấu chặt vào áo trước ngực Hạ Vân Trù.
Hạ Vân Trù ngẩng đầu, nương theo ánh mắt cô, cau mày.
Bạch Ngọc.
Một người đã biến mất từ lần cuối cùng cô ta xuất hiện, đương nhiên Hạ Vân Trù biết rõ tình trạng của cô ta, cô ta điên rồi, đang ở trong bệnh viện tâm thần.
Cô ta có một ít tài sản, bị người nhà của cô ta vét sạch hết, đến tiền chữa bệnh cũng không để lại, đương nhiên cũng không có ai quan tâm tới cô ta, để cho cô ta tự sinh tự diệt.
Sau đó, cô ta phát điên trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
Bệnh viện tâm thần có tìm cô ta vài lần nhưng vì không ai trả tiền viện phí nên rốt cuộc họ cũng bỏ cuộc.
Cô ta vẫn luôn lang thang ở bên ngoài, giống một tên ăn mày.
Chỉ là không biết vì sao, cô ta lại lang thang đến đây.
Bạch Ngọc với mái tóc cột túm vào nhau, dáng vẻ bẩn thỉu hoảng hốt một lúc lâu, cuối cùng, cô ta cũng sực tỉnh.
Cô ta bị bệnh!
Mà Hạ Vân Trù và con chó kia đều rất hạnh phúc, bọn họ có tất cả, còn cô lại mất đi tất cả!
Trong mắt cô ta đều là ghen ghét đố kỵ.
Nhưng cô ta tỉnh táo rồi thì cũng không dám làm gì.
Bởi vì đối đầu với bọn họ nên cô mới trở thành bộ dáng như bây giờ, bởi vì hơn thua với con chó đó, cô ta mới rơi vào bước đường cùng mất hết tất cả, thân bại danh liệt!
Cô ta sợ rồi!
Bạch Ngọc lùi lại.
Trong mắt cô ta vẫn tràn ngập sự thù ghét, hận không thể kéo bọn họ cùng xuống địa ngục, dựa vào cái gì mà cô ta lại bị bọn họ hại thê thảm như vậy?
Dựa vào cái gì mà bọn họ có thể hạnh phúc như vậy?!
Nếu như có cơ hội…
Hạ Vân Trù bình tĩnh nhìn cô ta.
Tất nhiên là anh nhìn thấy ánh mắt gay gắt của cô ta, anh hơi dịch người, che lại mắt của Chi Chi, không để cô chạm phải ánh nhìn độc địa như vậy, anh biết, cảm xúc của Chi Chi rất nhạy cảm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
