Trans: Mướp Đắng
Cả quá trình Hạ Vân Trù đều nắm chặt tay Mạc Linh Chi, bước xuống khỏi tháp rơi tự do k1ch thíchnhất, anh nhìn cô cưng chiều hỏi: "Chi Chi, chơi vui không?"
Mạc Linh Chi vốn chưa từng chơi những trò k1ch thíchnhư vậy, cô ôm ngực cảm nhận nhịp tim đập kịch liệt, vừa gật đầu liên tục, vừa kích động nói: "Vui lắm!"
Có lẽ biết mình sẽ không chết, nên cô không hề sợ hãi, tuy có hơi sợ độ cao một chút, nhưng nói chung chơi cũng khá vui.
Hạ Vân Trù thấy cô vui vẻ, khóe miệng cũng nhếch lên.
"Cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn cơm tối thôi." Anh nhìn thời gian.
Mạc Linh Chi gật đầu, cô vẫn còn hơi mỏi chân, cứ để mặc anh dắt đến nhà hàng, chỉ là lúc đi đường, cô luôn ngập ngừng, vẫn luôn cảm thấy… hình như quên mất cái gì đó rồi.
Kỳ lạ.
Rốt cuộc cô quên cái gì?
Năm phút sau.
Mạc Linh Chi chạy quay lại, Hạ Vân Trù đuổi theo sau.
"Cây tùng già!" Cô gọi dồn dập, giáo giác tìm kiếm.
Sau lưng, Hạ Vân Trù bình tĩnh: "Đừng nôn nóng, chắc là cây tùng già vẫn còn đang ở trên Tháp rơi tự do, để anh dẫn em đi tìm." Anh nắm tay cô, chậm chạp bước tới “tháp rơi tự do”.
Mạc Linh Chi theo sát phía sau, hơi sốt ruột.
Trên ghế, chiếc ba lô trong suốt vẫn còn được buộc chặt, chậu cây bên trong cũng không bị vỡ, nhưng đất lại đổ ra ngoài hết, cây tùng già rơi xuống ba lô trong suốt, cành cây bị dính chặt, hơi uốn cong.
Mà quan trọng nhất là…
Khuôn mặt nhăn nheo của cây tùng già xuất hiện trên thân cây, đôi mắt mở to, không chớp, khóe miệng sùi bọt mép…
Hạ Vân Trù co giật khóe miệng.
Mạc Linh Chi nôn nóng bước lên: "Cây tùng già!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
