: Siro
Chuyện Chi Chi quyên tiền khá rầm rộ, hầu như ai cũng biết.
Rất nhiều người nhà họ Hạ đã liên lạc với Hạ Vân Trù. Và những kẻ bị Hạ Chấn Đình đánh bại, sau khi ông chết, lại có ý đồ lăm le Hạ Vân Trù, muốn thu lợi từ chỗ anh.
Vậy mà, chỉ một sự kiện quyên tiền đã biến hết thảy thành con số không.
Hơn nữa, Hạ Vân Trù không phải là người có thể bị họ thao túng. Vừa nhận được cuộc gọi nào từ nhà họ Hạ, anh sẽ kéo ngay vào danh sách đen và từ chối nhận cuộc gọi từ người lạ.
Mãi đến khi... lão quản gia gọi tới.
Hạ Vân Trù bế Chi Chi, trong lòng như có sức mạnh vô hạn, anh nhận cuộc điện thoại này.
Đầu bên kia lại không nói gì.
“Tôi không nói cho cậu biết chính vì không muốn cậu quyên góp hết, nay cậu đã quyên góp vậy thì không còn gì phải giấu giếm nữa.”
Giọng của lão quản gia có phần tang thương: “Lời cuối ông chủ đã nói… ‘Hãy cho Chi Chi một nửa nếu con không cần và thật sự không muốn dính líu gì đến ba, vậy con đừng miễn cưỡng, hiến tặng đi, coi như tích đức cho hai đứa, cầu bình an và hạnh phúc’.”
Trước đây khi đến tìm anh, lão quản gia không kể ra câu chuyện này, hiển nhiên nhằm gửi gắm hy vọng rằng Hạ Vân Trù sẽ không quyên tiền, mà tiếp nhận một nửa phần thừa kế ấy.
Suy cho cùng, đó là gia nghiệp Hạ Chấn Đình đã tạo dựng cho Hạ Vân Trù.
Lão quản gia có tình cảm rất sâu sắc với Hạ Chấn Đình, giọng ông nghẹn ngào...
“Vân Trù, tôi chăm sóc ông chủ nhiều năm qua, tôi biết nỗi khổ và sự cô đơn của ông ấy. Từ lâu ông ấy đã không muốn sống, bồi thường cho cậu là thôi thúc để ông ấy gượng sống tiếp. Cậu biết tại sao ông ấy lại đột nhiên bệnh nặng rồi qua đời chóng vánh vậy không?
“Bởi vì cậu của quá khứ luôn làm ông ấy không yên tâm. Ông ấy thường nói cuộc sống của cậu, giống như ông ấy, một xác chết biết đi. Ông ấy muốn thay đổi cậu nên mới cố gượng tới giờ. Nhưng hiện nay, ông ấy thấy cậu sống tốt và có thể nở nụ cười chân thành và xán lạn thì ông ấy đã yên tâm, vì thế cơ thể mới đột nhiên sụp đổ.”
Hạ Vân Trù không nói gì cả, chỉ lẳng lặng lắng nghe.
Giọng lão quản gia khẽ run: “Những năm qua ông chủ thật sự rất không dễ dàng, cũng rất đau khổ. Ông ấy đã sớm muốn đi gặp mẹ của cậu rồi. Ông ấy vẫn yêu bà lắm.”
“Ông ta không xứng.” Hạ Vân Trù bình tĩnh nói.
Lão quản gia đã không còn cảm xúc gì khác khi nghe những lời này. Ông lau nước mắt: “Vân Trù, ông chủ đã đi rồi, thế hệ trước đã không còn ai, cũng nên làm hận thù tiêu tan đi, cậu phải vui vẻ tiếp.”
Lời cuối cùng trước khi lão quản gia cúp điện thoại:
“Vân Trù, ông chủ không hối hận đã quen biết bà Trình An, đó là kí ức quý báu nhất đời ông ấy, ông ấy chỉ hối hận vì mình không đủ năng lực và dũng khí. Tạo hóa trêu ngươi, ông ấy cũng đã chuộc tội cả đời rồi. ‘Trù điệp thiên vạn phong, tương liên nhập vân khứ’, trong khi không biết đến sự tồn tại của cậu mà ông ấy vẫn luôn viết nó ở thư phòng.”
“Vân Trù, cậu phải vui vẻ, cuộc sống khổ đoản, đừng quá nhượng bộ và cầu toàn. Mong cậu hạnh phúc, có một người yêu làm bạn cả đời, hạnh phúc mỹ mãn.”
Cầm điện thoại, Hạ Vân Trù chìm vào im lặng thật lâu.
“Áu?” Mạc Linh Chi giơ chân, áp bàn chân lông mềm lên mặt anh với ánh mắt lo lắng.
Hạ Vân Trù cúi đầu, nhìn cô với nụ cười rực rỡ.
Dù thế nào, anh luôn phải dốc hết sức mình.
-
Ban đêm, Hạ Vân Trù ngủ cùng Chi Chi trong căn phòng lúc trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)