: Siro
Lỗ tai đáng yêu run lên, cô ôm đuôi hứng phấn: “Xem nè! Vậy thì có thể ngủ chung được chưa?!”
Đoàng...
Hạ Vân Trù: “!!!”
Anh sững sờ tại chỗ như bị sét đánh, nhìn cô một cách ngu ngơ.
Một lát sau, anh giật thót hoàn hồn.
Vậy mà, việc đầu tiên anh làm là vươn tay lấy chăn quấn cô vào trong, bọc chặt cô như nem rán, không để lộ mảy may.
Giọng Mạc Linh Chi vang ra từ trong chăn: “Người nhận nuôi, anh làm gì thế? Mau buông tôi ra!”
Hạ Vân Trù hít sâu. Giờ phút này, mặt đã đỏ ửng, anh đang nặng nề thở hổn hển để bình ổn lại hô hấp của mình.
Anh mở lời, giọng điệu chứa đựng xấu hổ, đúng hơn là đang giận: “Mạc Linh Chi! Em em em...”
“Em” cả buổi trời, anh ngây đờ không thể nói ra câu tiếp theo.
Chưa từng chứng kiến Hạ Vân Trù như thế này.
Mạc Linh Chi khó khăn ló đầu ra khỏi chăn, trên đầu còn hai chiếc tai, mặt cô cũng ửng hồng, nhưng hồng do ngộp thở...
“Hạ Vân Trù, tôi làm sao?”
Làm sao?
Ngay khi vừa nhìn thấy mặt cô, Hạ Vân Trù như bị điện giật, phản ứng đặc biệt mạnh. Cô mới thò đầu ra, lại bị anh trùm lên, như thể anh nhất quyết không cho cô lộ mặt.
Anh thở ra một cách nặng nhọc, vừa nhìn “con tằm con” bị mình quấn chặt, vừa nghĩ đến sự biến đổi ban nãy của cô...
Đùng...
Mặt lại đỏ bừng, cơ thể hệt như lò lửa, và trán toát mồ hôi.
Chi Chi biết gì đâu?
Kẻ bi3n thái là loài người, chính là Hạ Vân Trù anh đây!
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, anh lập tức đứng bật dậy, bóng lưng vội vàng chạy trốn.
Lúc này anh không chỉ chạy khỏi phòng, mà còn trốn ra khỏi tứ hợp viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)