Chúc Ninh đã nhìn thấy thứ này trên chuyến tàu điện ngầm cuối cùng của tuyến số 1 lần trước, không thể nhìn thấy cũng không thể chạm vào, giống như phông nền của khu vực ô nhiễm hơn.
Chúc Ninh quay đầu nhìn lại, cầu thang cô đi xuống đã biến mất, phía sau là một mảng tối đen, có thứ gì đó đang ngọ nguậy trong bóng tối, không có đường quay lại.
Khu vực ô nhiễm mở rộng, Chúc Ninh lại bị mắc kẹt, đã mất liên lạc với thế giới bên ngoài.
Người đầu heo: "Có việc gì?"
Giọng ông ta trầm thấp, phát âm rất kỳ lạ, hình như không phải phát ra từ cổ họng.
Chúc Ninh bình tĩnh nói: "Đến nộp đơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)