Lãnh đạo trường cười nói: "Đi thôi, bạn học đang đợi em đấy."
Ninh Lật cúi gập người thật sâu trước vị lãnh đạo trường: "Em cảm ơn cô ạ."
Vị lãnh đạo này là chủ nhiệm giáo vụ, trông chừng ngoài 50 tuổi, tóc ngắn điểm vài sợi tóc bạc. Bà ấy đã không còn trẻ, nhưng nét mặt rất ôn hòa, là một người phụ nữ lớn tuổi trông rất đáng tin cậy.
Ninh Lật biết, câu nói vừa rồi của chủ nhiệm giáo vụ "Em ấy nói không nhớ, chi bằng các vị mau đi tìm đi” là bảo bọn họ tự đi mà tìm, đừng lôi kéo cô vào nữa.
Trong cuộc đối đầu ngắn ngủi vừa rồi, vị lãnh đạo này đã che chở cô một lần.
Lãnh đạo không ngờ cô nhạy bén như thế, bà ấy khẽ thở dài: "Cô bé, em là sinh viện của học viện chúng ta, cô có trách nhiệm bảo vệ em. Yên tâm đi, chuyện này qua rồi."
Chuyện này đã qua rồi sao?
Ninh Lật luôn cảm thấy sẽ không đơn giản như vậy.
Khi đến ký túc xá nữ, Viên Tử vừa thấy Ninh Lật liền lao tới ôm cô khóc: "Xin lỗi, tớ không cố ý." Dưới đòn tấn công tinh thần của con sứa, cô ấy đã tiết lộ chuyện Ninh Lật giữ viên ngọc.
Cả người cô ấy bị cảm giác tội lỗi như thủy triều nuốt chửng.
Ninh Lật vỗ vỗ vai cô ấy, an ủi: "Tớ biết, tớ không trách cậu. Cậu cũng không dễ dàng mà." Viên Tử là 1 trong 6 người bị tình nghi, cuộc tra khảo mà cô ấy phải chịu nhất định không hề ôn hòa, cô ấy vốn nhát gan, khi đối mặt với đám Lính gác kia, trong lòng nhất định rất sợ hãi.
Lúc đó cô ấy không chỉ hoang mang lo sợ trong lòng, mà còn phải chịu đựng nỗi thấp thỏm sau khi tiết lộ bí mật.
Viên Tử nghe vậy khóc càng lợi hại hơn, quả nhiên Ninh Lật hiểu cô ấy.
Có những lời không cần nói nhiều, trong lòng Ninh Lật cũng rất rõ, trước đó Viên Tử cố ý đưa "thóp" cho cô. Trên tay cô có mạng của Mặt Sẹo, Viên Tử sợ cô bất an, nên đã chủ động nói xấu chỉ huy Kỳ Tư Quy trước mặt cô.
Cô ấy nói, "Tớ cảm thấy, ông ta thực sự không hề yêu thương chúng ta."
Một chỉ huy, mà dân chúng lại không cảm nhận được tình yêu thương từ hắn, câu nói này một khi truyền ra ngoài, đủ để hủy hoại toàn bộ sự nghiệp Dẫn đường của cô ấy. Cô ấy biết rõ nói ra câu này sẽ có hậu quả gì, cô ấy rõ ràng có thể giấu kín không nói, nhưng cô ấy vẫn nói.
Đây là sự tín nhiệm mà cô ấy dành cho Ninh Lật.
Cứ như vậy, cả hai đều nắm giữ bí mật nhỏ của nhau.
Sau khi nói chuyện với Viên Tử nửa ngày trời, tâm trạng cô ấy đã hoàn toàn bình ổn lại, Ninh Lật lúc này mới ôm chó mèo của mình về ký túc xá. Mấy ngày cô không có ở đây, Viên Tử đã chăm sóc chúng rất tốt.
Cô cuối cùng cũng biết được vị trưởng quan kia rốt cuộc đã hỏi Viên Tử những vấn đề gì.
Giống như cô dự đoán, trưởng quan đó thậm chí còn không nhắc đến Mặt Sẹo.
Mặt Sẹo chẳng qua chỉ là một con tốt thí râu ria. Bọn họ bây giờ chắc chắn đã phát hiện Mặt Sẹo chết rồi, nhưng không ai quan tâm. Mặt Sẹo trong mắt kẻ bề trên, chỉ là một kẻ thất bại trong nhiệm vụ mà thôi, ngay cả nguyên nhân cái chết, cũng chẳng ai thèm đoái hoài. Chỉ cần gã thất bại trong nhiệm vụ, gã chính là kẻ vô giá trị.
Có vẻ hơi đáng buồn.
Nếu Mặt Sẹo biết người mình phục vụ lại bạc tình như vậy, không biết có hối hận vì đã bán mạng cho kẻ đó không nhỉ?
Đáng tiếc, câu trả lời này, vĩnh viễn sẽ không ai biết được.
Tiểu Hắc ngủ li bì trong biển tinh thần của Ninh Lật, vừa rồi cô bị sứa tấn công mà nó cũng không tỉnh lại.
Cũng phải, trước đó cô hôn mê ở tiền tuyến một ngày một đêm, suốt thời gian đó đều là Tiểu Hắc ở bên cạnh thức trắng đêm canh chừng cô.
Ninh Lật không quấy rầy Tiểu Hắc, để nó ngủ tiếp.
-
Binh lính bị thương ở tiền tuyến quá nhiều, cho dù có Dẫn đường của Học viện Dẫn đường Số 1 chi viện, vẫn không đủ. Hiện tại tiền tuyến đã an toàn, tuy bọn họ là tân sinh viên, nhưng gần đây đã học kiến thức cấp cứu, có thể biến lý thuyết thành hành động rồi.
Nghe được tin này, hầu hết các Dẫn đường đều phấn khích, hận không thể lập tức ra trận, cứu chữa từng Lính gác một.
Mặc dù bọn họ chỉ là sinh viên có thiên phú bình thường, nhưng cũng có một trái tim cống hiến cho tổ quốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



