Ngô Trạch Văn thành công hạ gục Vu Dương, đối với đội tuyển Long Ngâm thì đây có thể coi là khởi đầu tốt nhất, tất cả mọi người đều vì Trạch Văn mà kích động hoan hô, ngay cả Lam Vị Nhiên vốn rất lười cũng vỗ tay theo, mỉm cười nói: “Phái Trạch Văn lên sân là để yên tâm mà.”
Lưu Xuyên quay đầu nói: “Cậu cũng mau chuẩn bị sẵn sàng đi.”
Lam Vị Nhiên sửng sốt nói: “Đến tôi à?”
Lưu Xuyên nói: “Ừ, có lẽ bên kia Tạ Quang Nghị sẽ lên.”
Quả nhiên, vừa dứt lời, màn hình lớn hiện lên ID của tuyển thủ thứ hai bên Hoa Hạ – Ba Quang Lân Lân.
Tạ Quang Nghị là sư đệ đồng môn của Lưu Xuyên, kém hắn một tuổi, tuyển thủ ở cái tuổi 24 này cũng coi như tuổi nghề đã cao, Lưu Xuyên biết rõ trạng thái sư đệ mình từ lâu đã không còn bằng thời kỳ đỉnh cao phong độ năm đó nữa. Nếu muốn chuẩn bị cho đoàn chiến vòng thứ ba và thứ tư, chắc chắn không thể lãng phí quá nhiều tinh lực trên lôi đài, vì thế Tạ sư đệ chắc chắn sẽ ra sân ngay vòng lôi đài đầu tiên. Khác với Lương Hải Tân và Trình Duy, Lương đội mới 20, Trình Duy lại chỉ là thiếu niên 18, hai người này dù đánh bốn trận liên tục cũng chẳng xi nhê.
Lưu Xuyên bảo Tứ Lam chuẩn bị lên lôi đài, đương nhiên lý do cũng giống với Tạ Quang Nghị – Tứ Lam cũng muốn ra sân đánh đoàn chiến, cần bảo tồn tinh lực.
Lúc này, Ngô Trạch Văn trên sân chỉ còn 9% máu và khoảng 10% mana, đợt bùng nổ cuối cùng của Vu Dương không giết được cậu, Tạ Quang Nghị lên sân sẽ phải giải quyết Ngô Trạch Văn đang thấp máu trước. Tạ Quang Nghị sẽ bắt đầu từ điểm hồi sinh đuổi tới, Ngô Trạch Văn cẩn thận tính toán thời gian, quan sát bốn phía, sau đó tìm được một vị trí khá khuất, rất khó để phát hiện ra nếu đi từ đối diện.
Chắc chắn Tạ Quang Nghị còn nhớ kỹ tọa độ vị trí ở thời điểm kết thúc của Vu Dương và Ngô Trạch Văn, đội phó Tạ là đại thần đứng đầu Đường Môn Ám khí, chỉ cần ẩn thân đánh lến, một combo là tiễn Ngô Trạch Văn lên bảng. Cậu không thể đứng tại chỗ chờ đối phương đánh lén, nhất định phải dùng 10% mana này làm gì đó có ích, tốt nhất là bào đi chút máu của Tạ Quang Nghị, tạo tiền đề cho người lên sân tiếp theo.
Góc khuất mà Ngô Trạch Văn lựa chọn rất xảo diệu, ánh trăng ở tấm bản đồ Vĩnh dạ sâm lâm này chiếu tà tà xuống đất, góc độ chiếu sáng sẽ khiến một mảnh rừng phía sau chìm vào bóng tối, ẩn mình tại góc khuất này, người tới từ phía đối diện sẽ rất khó phát hiện ra.
Khi Tạ Quang Nghị ẩn thân đi tới giữa bản đồ, quả nhiên không nhìn thấy Ngô Trạch Văn.
Cũng may trạng thái ẩn thân của Đường Môn có thể duy trì liên tục trong thời gian rất dài khi không ở trong trạng thái chiến đấu, chỉ cần không tấn công, anh sẽ có 30 giây để tìm được vị trí núp của Ngô Trạch Văn.
– Ngô Trạch Văn sẽ trốn ở đâu?
Tạ Quang Nghị nhíu mày, vừa bình tĩnh tự hỏi, vừa thao tác nhân vật của mình di chuyển xung quanh, đúng lúc này thì anh đột nhiên phát hiện một gốc đại thụ rất lớn.
Nơi này ánh trăng không chiếu tới, bóng tối phủ tràn, Tạ Quang Nghị không thấy rõ được dưới tàng cây có gì nhưng cũng không nóng nảy. Dạng bản đồ cảnh đêm này chỉ cần đứng trong phạm vi mười mét thì hai bên sẽ nhìn thấy nhau, dù sao trong game làm cảnh đêm cũng không thể làm đen ngòm hoàn toàn, như thế thì người chơi sẽ va vấp vào nhau.
Cậu vẫn giữ lại kỹ năng khinh công cho lúc này, khi bị Tạ Quang Nghị công kích, liền Phi hạc xung thiên nhảy lên ngọn cây trước, vừa vặn đứng lên đỉnh đại thụ, sau khi Ngô Trạch Văn nhảy lên ngọn cây thì lập tức gọi rết ra cố định Tạ Quang Nghị, tiếp tục đổi sang rắn độc xông tới cắn!
Tạ Quang Nghị đành thay đổi góc nhìn để đánh Ngô Trạch Văn.
Nhưng anh lại kinh ngạc phát hiện ra… vậy mà anh đánh không tới chỗ Ngô Trạch Văn đứng?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

