Lưu Xuyên nâng mặt đối phương lên, thấy vẻ mặt đối phương đỏ bừng bừng, liền bật cười nói "Em cũng thích anh đúng không? Nếu không mới nãy em sẽ không chủ động hôn anh. Anh biết mà, dạo gần đây mỗi lần anh cùng Giang Tuyết bàn bạc chuyện của đội em đều cố ý tránh đi chỗ khác, đối tượng em thích không phải Giang Tuyết mà là anh có đúng không?"
Sao tự dưng EQ lại đúng lúc online thế này?
Ngô Trạch Văn lỗ tai đỏ bừng quay đầu sang chỗ khác, giãy người rời khỏi lồng ngực Lưu Xuyên, nói "Em đi tắm."
Lưu Xuyên hoàn toàn không chấp nhận bị bơ như vậy, kiên trì theo sau nói "Em không chịu thừa nhận là vì mắc cỡ đúng không? Nói thực mới nãy em đột nhiên hôn anh làm anh cũng bất ngờ lắm, cơ mà nếu không phải em làm như vậy, chắc anh cũng không thể nghĩ thông suốt trong thời gian ngắn như vậy."
Ngô Trạch Văn "..."
Lưu Xuyên cười tủm tỉm dựa người vào cạnh cửa, nói "Không ngờ Trạch Văn của anh chủ động vậy ha, dạy anh như thế nào hôn em nữa chứ. Mới nãy anh thực hành có vẻ như không tốt lắm, hay em dạy anh lần nữa đi?"
Ngô Trạch Văn "..."
Cậu chịu hết nổi vươn tay đóng cửa phòng tắm, trực tiếp ngăn kẻ nào đó đang "vẻ mặt khao khát" ra bên ngoài cửa.
—— Có thể chừa chút mặt mũi được không? Cái gì gọi là thực hành còn kém? Căn bản là học tới đâu làm tới đó, trò còn giỏi hơn thầy mới đúng!
Dù ở "mặt này" Lưu Xuyên vẫn còn có chút ngây ngô gà mờ, cơ mà năng lực học tập cùng lĩnh ngộ quả thực không ai sánh bằng, Ngô Trạch Văn chỉ điểm có một chút, liền lập tức hiểu rõ toàn bộ quá trình, lại còn mặt dày mày dạn đòi cậu dạy tiếp, quả thực vô sỉ không ai sánh bằng...
Nhưng mà, cũng đành chịu thôi... ai bảo mình thích người nọ chứ...
Người gì mà tính cách vô tâm muốn chết, cơ hồ là bất cứ lúc nào cũng chuốc cừu hận từ mọi người... Nhưng đến lúc ngồi chỉ huy trên sàn đấu thì biểu hiện tự tin cùng quyết đoán lại khiến cho cả đội ai nấy đều tràn ngập tin tưởng... Dáng vẻ tràn ngập tiêu sái lúc dẫn dắt Long Ngâm đại sát tứ phương lại khiến người khác không cách nào dời đi tầm mắt được, chỉ là ở mặt tình cảm có chút đơn thuần chậm tiêu....
Tất cả những điểm này tổng hợp lại cùng nhau, mới là một Lưu Xuyên đầy đủ, mới là Lưu Xuyên khiến Ngô Trạch Văn vừa yêu lại hận, nhưng chung quy không có cách nào buông tay...
—— Cậu chưa bao giờ hối hận vì đã thích người này.
Ngô Trạch Văn nhìn bản thân phản chiếu trong gương, môi bị Lưu Xuyên hôn đến đỏ bừng như muốn sưng lên, cậu vươn tay sờ nhẹ, bên trên giống như vẫn còn lưu lại nhiệt độ nóng cháy từ môi Lưu Xuyên truyền sang, trong đáy lòng không cách nào ức chế được dâng lên cảm giác ngọt ngào, khiến cho tâm tình bị áp lực như mây đen dày đặc trong khoảng thời gian này nháy mắt trở nên sáng sủa trong lòng...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)